Blast

Có một cầu vồng vô tình bắc ngang qua. Hai ta muốn qua nhưng vô tình lần lữa. Lỡ một lần rồi thêm một lần nữa...


Showing posts with label báochí. Show all posts
Showing posts with label báochí. Show all posts

Wednesday, June 17, 2009

Con gái báo chí đoảng và vụng lắm (*)


Hôm qua, Cua gọi điện hỏi có ở tòa soạn ko bảo xuống hỏi cái này chút, ai dè là rủ mình qua TT ủng hộ nó thi văn nghệ cho ban. Lần lữa, ngập ngừng mãi rồi cũng ok, vì nó bảo: “Nếu m mà ko đi cùng chắc t trốn luôn quá!”. Cua mặc bộ váy xinh nhưng đúng là lạ “gúm”, chả giống với phong cách thường ngày tí nào. Chả trách ông Phi Bay "khen" nó: "Đẹp trai thật!". Lại thêm mình, cái áo teen chưa từng có, dép lào, đầu bù xù… 2 phong cách đứng cạnh bên chỏi nhau thật. Lâu lắm rồi mới vào lại TT vào cái giờ tối um này.

Mới xem Tiếng hát người làm báo với Xương cá xong, giờ lại là Hội thi Karaoke của TT. Cua là 1 trong 2 đại diện cho Ban PS-KS thi mà chả thấy ai trong ban đi cổ vũ. Nó bảo: “Đi phỏng vấn ai cũng chả run như thế này!”. Có rất nhiều gương mặt lạ lẫm, vì cả bên tài vụ, bảo vệ, phòng kỹ thuật lẫn nhà in TT… Buồn cười tiết mục “Không phải em” của một anh, với sự hối thúc của khá nhiều bạn bè ở dưới, cô bạn gái lên tặng hoa, anh ấy định hôn 1 cái thì bị đẩy ra, đến là cười. Chả bù cho bài của anh Tiến, được một anh khác lên tặng hoa và hun cái chóc vào má làm cả hội trường cười rộ, đến là khiếp! Có một bông hoa ly mà chuyền tay nhau lên tặng khắp lượt. Dễ thương là tiết mục song ca “Tình ca Tây Nguyên” của Ban Thanh niên. Hoành tráng nhất là tốp ca nữ của Ban VH-VN, pro từ trang phục, đạo cụ (dù, nón, sách vở tùm lum) đến... diễn xuất. Nhưng lại bị âm thanh phản bội vì tiếng micro lâu lâu giựt chỏi lên 1 cái làm ai nấy điếng người. Đã vậy còn thêm đoạn lạc nhịp nữa. Thú vị là bài “Một vòng Trái đất” của phòng truyền hình. “Đố các bạn, trong nghề báo, khoảng cách nào là xa nhất? Ko phải là lúc chúng ta đi làm tin, gặp nhân vật, cũng ko phải lúc chúng ta viết bài mà đó chính là lúc chúng ta ngồi trước trưởng ban với câu hỏi tháng này có đề tài gì ko em? Đó chính là khoảng cách của một vòng trái đất. Một vòng trái đất cũng chính là khoảng cách ngắn nhất. Vì khi đó ta ngồi đối diện Trưởng ban nhưng không biết phải nói gì, cũng không biết phải làm gì. Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng… Mời các bạn cùng lắng nghe ca khúc Một vòng Trái đất”. Sau đó, kết thúc bài hát bằng câu: “Và nếu tháng này ta ko có đề tài gì thì đúng là nước mắt rơi từ khóe mắt sâu vào tim thật rồi”!
Đến lượt Cua, tiết mục gần cuối, bài hát "Chị tôi". Dù run nhưng nó hát cũng ổn. My Lăng bảo có vẻ tiết mục của nó ổn nhất nãy giờ nhưng mình nghĩ cao lắm là thứ 2-3 thôi. Hôm nay đi ăn trưa mới biết tin (hơi muộn) là Phú đạt 2 giải báo chí TP. Dù khách quan hay chủ quan cũng đáng chúc mừng và... tự hào "ké", đâu khóa nào mới ra trường đã có được giải báo chí như lớp mình chứ! Lại sắp đến một ngày nhà báo nữa, sao chả nhớ ngày này năm trước mình làm gì mà cứ ám ảnh một cái ngày nhà báo năm xưa là sao nhỉ?? Chúc mọi người và nhất là con gái lớp mình, một ngày nhà báo vui vẻ và luôn tâm huyết với nghề, với con đường mình đã chọn...

(*) Trích Thơ tình tặng nữ phóng viên của anh-thầy Phúc

Monday, June 15, 2009

Gửi gió cho mây ngàn bay...


Hôm vừa rồi phỏng vấn mấy đứa bạn thời sinh viên. Tự dưng nghe cái câu: Sau nửa năm đi làm... giật mình ủa mới nửa năm thôi sao? Cứ tưởng như là đã qua lâu lắm rồi ý. Thấy man mác buồn! Hỏi lũ bạn có còn lửa nghề không mày thì hầu như đứa nào cũng "đang nhen nhóm" lại, hy vọng là thế chứ đừng vì đang trả lời phỏng vấn. Mừng cho bạn Hương vẫn hừng hực nhiệt huyết với nghề. Nghe mấy câu trả lời như trút hết ruột gan của bạn ý mà muốn ứa nước mắt. Chân thật quá đỗi mà cũng không kém phần xót xa! Cầu chúc cho bạn ý sẽ giữ mãi những suy nghĩ, những quyết tâm như bây giờ. Thương bạn Huyền quá vì làm không công mấy tháng trời, phải bớt cái tính ngang ngạnh và bướng bỉnh đi Huyền ơi!


Vẫn chưa thử kiểm tra băng xem hình ảnh ra sao dù hôm ý chỉ trao đổi sơ sơ còn để cho anh camera mặc sức quay, muốn quay gì thì quay. Cũng không muốn sắp đặt không phải ko tin khả năng diễn của tụi bạn mà vì lâu lâu bạn bè mới gặp nhau nên thôi thì cứ tự nhiên, hên xui đi. ^_^


Túm lại, chúc cho những tân binh trong làng báo luôn cảm thấy mình chọn đúng nghề và giữ được tâm huyết với cái nghề này!

Tái bút: Gửi gió cho mây ngàn bay lời cảm ơn chân thành tha thiết và da diết đến các bạn đã giúp đỡ bạn Hà ngày hôm ý! Hun mọi người 1 cái (vì toàn con gái ko mừ).

(Copy từ blog Hà còi. Vui vì mình đã "tổ chức" thành công -khâu nhân sự buổi hôm ấy, 12 mạng, cả Hà còi "chủ xị" nữa là 13. Đang chờ phát sóng "Nhà báo mới ra trường" để đòi đĩa, hehe).

Sunday, June 14, 2009

Nghĩ từ Tiếng hát người làm báo

Hôm trước đi xem Tiếng hát người làm báo với Xương cá. Ta nói trễ giờ là chuyện thường tình, mời 20g mà 20g 20 vẫn vắng hoe. Chỉ có 4 hàng ghế đầu tiên dành cho đại biểu là còn đông đông một chút. Lúc đầu kiểm vé, ngồi đúng ghế cho đã, phút sau thấy vắng te thế là 2 đứa đc mời lên ngồi phía trước cho “đẹp đội hình”. Ai dè chưa ngồi ấm chỗ thì một tốp các em teen teen cầm bó hoa bự chảng đến bỏ nhỏ: “Chị ơi, hình như nguyên hàng ghế này là của tụi em á!”, thế là lại di cư, lách tới lách lui vẫn trúng toàn đuôi máy quay. Bụng bảo dạ các em nó nhiệt tình ghê, chắc là đi cổ vũ cho “gà nhà” – một phóng viên – BTV nào đó. Tiếp sau lại thêm một tốp khác nữa, dần dần khán đài đc lấp kín, cũng mừng. Thấp thoáng đâu đó, thấy đc bạn Lam trong Ban thư ký, hai đứa còn bảo hay sang nhận người quen, xin bạn ấy miếng nước cho vui. Giờ bị dạt qua tuốt hàng ghế bên này, đành chịu. Một anh ngồi cạnh Xương cá bảo: “Ủa, em có làm báo ko?”, cô nàng tỉnh rụi: “Ko” và chưa kịp để tiếng “Ủa sao…” của anh í lọt ra khỏi miệng, XC vặn lại: “Tiếng hát người làm báo thì chỉ có thí sinh là nhà báo thôi chứ ai xem mà chả được, cần gì là nhà báo?”.
Trông sân khấu cũng hoành tráng, phông nền là đủ manchette các tờ báo, trong đó người-lờ-đờ chỉ còn là… Người lao :D, còn Thanh niên thì có đúng bài “Hai PV báo Tuổi Trẻ và Thanh niên bị bắt giữ…”, chả biết vô tình hay hữu ý. Đợi mãi mới vào đc chương trình, 2 MC xinh xắn nhưng lạ hoắc lạ hươ (với 2 đứa) bước ra. Chưa nói đc bao nhiêu đã vấp phải cục sạn to chảng, nhất là em V.Tr đc giới thiệu là MC của chtrinh Tớ là ngôi sao gì đó bên V9. Chỉ tội thầy được đổi họ thành Hùng Dũng Nhân cho nó… dễ đọc, hehe. Em mới lần đầu làm MC, nói đc 1 câu 7 tiếng thì hết 5 tiếng trớt quớt, có cái đài Phát thanh truyền hình đọc cũng ko ra, cứ ấp a ấp úng như ngậm hột thị. Giới thiệu BGK thì nêu tên rồi Ủy viên cụt lủn, chả biết Ủy viên của cái gì. Giới thiệu phần thi thí sinh thì toàn ngang phè phè họ tên, chả chức danh, đại từ xưng hô gì ráo, trong khi thí sinh nào cũng là “nhà báo” đấy nhé! Giới thiệu tiết mục của đài Bình Dương, hai đứa đang ngạc nhiên ngưỡng mộ đoàn Vũng Tàu sao fair-play thế, thí sinh BD mà ai nấy đưa bảng BRT, cầm hoa, cổ vũ khí thế, ai dè kết thúc tiết mục mới hay đó là TS của đài VT thật. Đã vậy lúc 2 MC đá qua đá lại "câu giờ" cho phía hậu trường cũng toàn câu trớt quớt, bạn ấy diện 1 bộ đầm vàng xinh xắn thì liên quan gì đến việc thể hiện nhiệt huyết của các nhà báo mà hưởng ứng trời? Ngồi nghe cứ chói tai, lẩm bẩm bao nhiêu cái đài truyền hình danh tiếng, HTV, VTV, RTV, BTV… để cho một em chưa kinh nghiệm gì, teen chả ra teen, người lớn chả ra người lớn dẫn đến là chán. Cũng tự thấy mình như 2 bà cô già ngồi soi mói ng khác nhưng ai biểu các bạn ấy là MC làm chi, đứng đc trên đó thì phải có gì hơn ngta chứ, nói vấp váp vậy thì ai mà chả nói đc.
Chưa hết, hai MC mời mọi người cùng xem 1 clip PS toàn cảnh chương trình, cả khán đài im phăng phắc đúng nghĩa để xem PS… câm. Lúc đầu tưởng là chủ ý, chỉ đưa hình ảnh thôi, ai dè mấy đoạn phỏng vấn nhạc sĩ NVH, các PV-BTV ai nấy nói chuyện, gật đầu khí thế mà chẳng ai nghe đc họ nói gì. Thì có âm thanh đâu mà nghe chứ. Hết clip, chờ đợi 1 lời giải thích, lý giải từ phía MC cũng ko thấy cặp đôi xinh xắn trên sân khấu có biểu hiện gì ráo.
Đến lúc các ca sĩ khách mời ra trong tiếng hú hét khí thế từ khán đài thì mình đã biết nhóm những bạn teen teen lúc nãy đi cổ vũ cho “gà nhà” nào rồi. 4 bài hát của 2 ca sĩ khách mời vừa kết thúc thì các em ấy cũng lũ lượt kéo ra, biến mất ko dấu vết, để lại cả khán đài phía sau trống hoác.
Phần thi của RTV làm ai nấy chói mắt vì áo váy cứ lấp la lấp lánh. BRT thì làm khán giả phải bịt tai lại chút ít để cân bằng lại cái độ Db quá ngưỡng. VOH truyền thống áo dài , hai đứachưa kịp khen dứt lời thì đoàn vũ công cũng hoa lá cành ko kém các đài khác. Đc 1 tiết mục trẻ trung nhất là bài “Cô gái đến từ hôm qua” nhưng chỉ có hai diễn viên nhí cầm diều chạy qua chạy lại là đáng yêu, còn “ca sĩ” với bộ váy teen như “công chúa bong bóng”, giọng cứ ngang phè như đọc, đôi khi rớt giọng cách mặt đất cả tấc. Đc có anh MC của HVT là hát hay và mình nghĩ là ứng cử viên sáng giá. Ra về khi tiết mục cuối cùng kết thúc, ko cần xem kết quả & trao thưởng. Vẫn còn kịp thấy xe lưu động của các nhà đài bên dưới.
>> Hehe, kết quả đúng như mình & Xương cá đoán, MC Phú Lộc của HVT giành giải Nhất.

Thursday, February 26, 2009

;;)



Thêm một ví dụ về sự cố báo chí đ giảng dạy trong trường. Lâu ri ko đ ý lm nhng vic như thế này, dù cũng có theo dõi. mt khía cnh nào đó thì đây cũng là mt cách đ kim chng s tht. Nh ngày xưa vn c nghe ra r vic cân nhc gia s hp dn và đ chân tht. Tác gi bài viết mà ko tc điên lên mi là l. Thanks Xương cá!
***

Lâu lâu mới có lại chút khó chu khi chm chân hơn mt tí nhưng đã là ý tưởng thì trùng nhau là chuyn thường tình...

***



IMG_0071


Chú thích nh: Hình ảnh chả liên quan gì, chỉ là đang mơ đến mt nhóc b bm như thế này! Nhóc gần được 6 tháng rồi nhé!img

Sunday, June 22, 2008

Công dụng của... báo

Ai cũng biết giấy báo là thứ rất háo nước. Do vậy giấy báo có thể dùng thấm mọi loại hơi ẩm, gồm cả hơi ẩm và mùi trong giày, hơi nước trong ngăn đựng rau quả, cùng nhiều thứ hơi ẩm khác.

Hãy xem tạp chí Real Simple chỉ ra cho mọi người thêm những công dụng của tờ báo cũ tưởng chừng chỉ có thể cân ký bán ve chai hoặc bỏ sọt rác. Những mẹo vặt dưới đây có thể làm phong phú thêm những điều bạn đã từng biết về cách sử dụng giấy báo cũ.

1. Trước hết, giấy báo có thể khử mùi trong ngăn hoặc hộp đựng thực phẩm. Bọc tấm giấy báo cũ quanh hộp nhựa hoặc phích nước đã dùng đựng bữa ăn trưa mà bạn muốn khử mùi, cột nó lại và sau một đêm sẽ thấy công hiệu.

2. Giấy báo còn có thể làm cà chua chín đỏ hơn. Bọc mỗi quả cà chua bằng một mẩu giấy báo và đặt chúng trong phòng có nhiệt độ ấm. Bạn sẽ thấy những trái cà chua chuyển dần từ màu quả xanh sang đỏ mọng.

3. Bạn có nhiều món đồ nhỏ bằng sứ, thủy tinh phải đóng gói cùng một chiếc hộp để chuyển đi mà không muốn chúng vỡ tan tành vì chạm vào nhau? Đơn giản chỉ dùng những mẩu giấy báo gói từng món đồ lại, xếp chúng vào hộp. Cuối cùng vò nhàu những mẩu giấy báo khác chèn vào những khoảng trống còn lại trong hộp là êm, khỏi lo món đồ "cưng" bị vỡ nữa.

4. Một công dụng tuyệt vời khác của giấy báo cũ là chùi sạch mặt kính một cách nhanh chóng. Dùng giấy báo thấm nước chuyên dùng lau rửa kính chà lên mặt kính, sẽ thấy sạch hơn lau bằng khăn rất nhiều. Bạn cũng có thể xịt nước rửa kính lên thẳng mặt gương hoặc kính cửa sổ, lau lại bằng giấy báo.

5. Giấy báo còn giúp bảo vệ những bức tranh cổ vẽ trên kính. Nếu chùi rửa bằng cách thông thường với giẻ và xà bông có thể làm phá hủy những bề mặt hình ảnh vẽ trên kính thì chỉ với giấy báo thấm giấm và nước ấm, bạn sẽ tẩy rửa những vết bẩn một cách hoàn hảo, lại giữ được những bức vẽ không bị hủy hoại. Sau đó hong khô những bức tranh trên kính vừa được tẩy rửa ngoài không khí khô ráo.

6. Làm khô những đôi giày ướt là công dụng thú vị khác của giấy báo mà có thể bạn chưa từng biết đến. Bọc đôi giày bằng tờ giấy báo vò nhàu, để qua đêm. Kết quả là bạn sẽ thấy một đôi giày khô ráo vào hôm sau.

7. Và bạn có thể tưởng tượng được không, giấy báo còn dùng gói quà nữa đấy! Hãy dùng những trang báo in truyện tranh thiếu nhi có màu sắc vui tươi để gói món quà sinh nhật cho trẻ nhỏ, hoặc chọn mẩu báo loan tin đám cưới để gói món quà dành cho lễ đính hôn. Chỉ với những mẩu giấy gói giản dị từ giấy báo, món quà của bạn dường như "nặng" thêm phần ý nghĩa nhiều lần.

8. Các bà nội trợ có lẽ sẽ thích thú khi biết được một công dụng tuyệt vời khác của tờ giấy báo cũ: giữ cho ngăn đựng rau củ trong tủ lạnh khô ráo và không nhiễm những mùi khó chịu. Đơn giản, bạn chỉ cần trải tờ báo cũ xuống đáy ngăn trước khi bỏ rau củ vào.

(Theo TTO)

>> Em chỉ edit có mỗi cái titre imgvà xin thêm những công dụng của báo mà SV BC tụi em vẫn hay "khoái khẩu" như quạt, che nắng, gói đồ (trong đó có cả thực phẩm ăn liền như bánh mì, xôi...) và... làm thay chức năng của bạt để ngồi, mọi lúc mọi nơi, mọi địa hình! Túm lại là báo rất đa công dụng và phù hợp với tất cả mọi người img

Saturday, June 21, 2008

Hoa ngày 21

Hôm nay 21.6
Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam gọi nôm na là ngày Nhà báo Việt Nam
Chúc các anh, các chị, các bạn, các "bà", các "ông", các cậu, các em đã, đang, từng và sẽ làm báo,
học báo có một ngày vui vẻ, yên bình.
Một năm đủ để chiêm nghiệm ra nhiều điều
Nhớ quá!!

***

Ra trường, tìm nghề PR, quảng cáo gì đó làm cho nhiều tiền. Con gái mà làm báo cực lắm em ơi!"

Một tối làm việc muộn, online gặp NM, chat. Thấy vui vui và cảm độngimg

- Má NM ko xót con gái hả ta? Ra khỏi nhà từ sáng sớm về nhà thì đã tối thui. Chứ NM thì xót NM lắm lắm!

- Biết con gái học báo mà!


***
Hãy cố gắng hết sức để nếu không trở thành được người như bạn mơ ước thì cũng không trở thành một người mà bạn không mong muốn” (Viễn Dương)
Nhà báo tương lai mà sao lơ-tơ-mơ vậy?
Nhà báo là người cái gì cũng biết mà thực ra ko biết cái gì cả. Bạn chỉ biết rõ những gì mình quan tâm và ngờ nghệch những việc ko thuộc chuyên môn của mình. Tôi nghĩ là ai cũng vậy!
***

Một sáng vui, cười sằng sặc vì... một người nặc danh
- Hôm nay thiên hạ đồn ra. Là ngày báo chí nước nhà VN. Chúc cho cô H tham lam. Một ngày của nghiệp đc nằm nghỉ ngơi. Bạn biết tui hôn?

- Biết chết liền! Ai mà thơ thẩn dữ ta? Thiên hạ đồn 03 hay 04BC?

- Đừng khoanh vùng lãnh thổ chứ bạn...

- Giờ ông ko nói thì mốt đừng theo t năn nỉ... giới thiệu ông là ai nha.

- Trời ơi, chưa biết ai mà dám bảo là ông. Kiểu này cũng mê trai lắm đây. Thấy ớn quá! Đúng là con gái đứa nào cũng mê trai hết. Kỳ thật!

- Mê trai chứ có phải... mê ông đâu mà lo. Biết ông là ai rồi. Hehe

- Đừng giả mù sa mưa. Dụ tui hả. Biết tui là ai rồi à. Nói đi, về làm rể cho má bạn mà ko lấy vòng vàng gì hết. Nói đi. Hù nhau hoài!

- Nói rồi ông chối bay chối biến hả. T đâu có khờ vậy! Ông làm rễ... tre thì đc. Ham làm rể mẹ tui quá ha. Ở đó mà mơ đi nhé!

- Bạn đã biết anh là ai đâu. Là anh nhá! Anh làm rể má em chứ có làm rể em đâu mà em nói vậy! Em cũng lấy chồng đi chứ... img
-
Ai cũng mặc kệ. Ko nói thì thôi. Lấy chồng hay ko và khi nào là chuyện của tui, ai cần ông lo!

- Nếu anh ko nói anh là ai thì em có ko một chút bận tâm, dù chỉ một chút xíu? Tui tin ít ai đc vậy!



>> Chết vì cười mất
img. Nhưng dù sao cũng cám ơn lời chúc và những trận cười. Lúc đầu "khoanh vùng" đc 2 người, giờ thì chịu rồi. Sẽ ko bận tâm, gì chứ cái này thì mình làm đcimg.

Friday, May 30, 2008

7 kiểu người hành nghề báo ở VN nay, mai



Thị trường báo chí ở Việt Nam đang phát triển ngày càng sôi động cả về chất và lượng. Nghề báo cũng trở thành nghề mơ ước của nhiều người (riêng năm nay, tỉ lệ chọi ngành Báo chí đã là 16.32 rồi, so với tỉ lệ chọi bình quân 5.8 toàn trườngimg. Tụi nó bảo, "chọi" vô rồi lại "chọi" ra thôi ấy mà!!).
Sau đây là 7 kiểu nhà báo hiện nay dưới ngòi bút phác họa của TS. Đức Uy.

1. Cây đa, cây đề

Đây là lớp người viết báo đã đến thời kỳ nhất định phải "cưa, tỉa" đi kẻo làm còm các cây non khác vì bóng cả bao trùm làm cho cây khác không mọc được.img

Muốn vậy, các tòa soạn phải có vườn ươm đặc biệt, không trồng đại trà hoặc có thể “mua” từ các báo khác khi cây đa, cây đề già cỗi, bị mục, rỗng và không còn đất dụng võ.

2. Cây đa, cây đề “dự bị”

Để thay thế lớp cây đa, cây đề kể trên, phải có cây đa, cây đề "dự bị", kế cận một cách tự nhiên. Lớp nhà báo này cũng góp phần hạn chế đầu óc gia trưởng và công thần của loại đa đề.

Tuy nhiên, nhìn vào thực tế làm báo, kiểu nhà báo này cũng nên triển khai hoạt động ở nhiều thể loại đa dạng, không nên "thâm canh" vào một loại như: điều tra, xã luận hay tùy bút, châm chích.

3. Đặc nhiệm

Nói vui thì đây là loại đặc công (comando). Loại này không nhiều, thường đánh cá lẻ, nhưng là những mũi tên xông xáo vào các vấn đề thời sự nóng bỏng.

Họ chiến đấu một mình và tự do hành động, viết tùy hứng. Loại “binh chủng” này khá tinh nhuệ và không nhiều, giống như các nhà tình báo tầm cỡ quốc gia, quốc tế nên không thể sản xuất hàng loạt.

Khác với cây đa, cây đề là người có thâm niên và tên tuổi ở tầm vĩ mô, loại này từng xông xáo nơi "hòn tên mũi đạn". Chỉ vừa có tín hiệu bất ngờ ở nơi nào đó là họ lao đến ngay, bất kể ngày đêm, có khi gặp hiểm nguy đến tính mạng cũng không nề khiến cho báo có tính thời sự và chiến đấu.

4. Phân tích gia

Khác với loại bình luận gia, ngày nay báo giới ta bắt đầu có những cây bút phân tích sắc sảo, trên cơ sở các thông tin, dữ liệu kịp thời, chính xác và đầy đủ.

Họ như các nhà khoa học có thể đánh giá và dự báo về sự kiện, con người qua bài viết có tính chất nghiên cứu khảo sát, vượt lên trên các bài phóng sự điều tra thuần túy có tính thông tin cập nhật.

Khi họ xuất hiện, báo giới và cấp quản lý, lãnh đạo có thể hoan nghênh hoặc phản bác vì họ có những nhận xét và đánh giá chính xác khác dư luận, trên cơ sở các quan sát của người vừa làm báo vừa làm công tác khoa học.

Kiểu này còn quá ít trong làng báo vì chúng ta chưa quan tâm đào tạo loại này. Họ có thể phát hiện, đánh giá và dự báo các hiện tượng xã hội mới.

5. Chạy "sô"

Loại này nhanh nhạy, mỗi ngày có thể lao hết chỗ này đến chỗ khác, các bài viết vừa kịp thời vừa sốt dẻo, không chỉ có cách nhìn và đánh giá riêng.

Đối tượng này có thể làm ăn với nhiều tờ báo trong cùng một lúc và có thể biến báo vấn đề cho hợp "gu" với mỗi tờ báo. Nhà báo chạy "sô" thường có thu nhập cao, quen biết nhiều và lắm tài vặt, vừa chụp ảnh, vừa lấy quảng cáo, vừa viết tin.

6. "Đa - zi - năng"

Loại này thường đa tài, có khả năng lấp chỗ trống, chữa cháy những khi tòa soạn thiếu bài. Do đặc trưng hoạt động này nên nhà báo "đa - zi - năng" thường có nhiều bút danh khác nhau đến mức trở thành vô danh (vì không gắn chặt với một bút danh nào nên không tạo được "thương hiệu"). Tuy nhiên, loại nhà báo này không chuyên sâu và thiếu cá tính, bản lĩnh.

7. Tài tử:

ít khi trung thành với một tờ báo nào. Viết hay nhưng ít xông xáo. Luận, bàn, dịch, phỏng nhiều hơn là đến chỗ lấy tin. Sắc sảo và tính khí thất thường, không xuất hiện định kỳ trên một tờ báo nào, vì họ viết cho vui hoặc chỉ viết khi thấy bức xúc; hay gai góc, độc lập, bản lĩnh và xem nghề viết báo như một trò chơi, nơi thử bút cho vui.

Tạm phác chân dung bảy kiểu “nhà” báo thời nay, mời các bạn cùng thêm bớt...

  • TS. Đức Uy
>> Đã thấy bạn bè ở một số kiểu chạy sô, phân tích gia và cây đa, cây đề "dự bị". Chưa thấy mình ở chỗ nào và sẽ ở chỗ nào??img

Thursday, May 29, 2008

CTV

Em là CTV mới. Rất mới. Trẻ, rất trẻ. Xinh, khá xinh.
Bài đầu tiên em gửi, chị "è cổ" ra chỉnh lại. Nhưng ko sao. Ng mới, chưa quen mà. Chị để tên em.
Bài thứ 2, chị nhờ em phần việc mà nhiều người vẫn bảo là hay và thú vị nhất. Chị muốn tin em 1 lần.
Em đến, ngồi 1 chỗ. Xinh xắn làm duyên (trong khi chị đứng rã cẳng suốt mùa). Sự kiện chưa hết nửa, em đã lặn mất. Gọi điện, em khóa máy.
Hôm sau, chị gọi điện, em khóa máy. Chị nhắn tin (rất dịu dàng, nhỏ nhẹ, ân cần), em ko trả lời. Nhắn offline, em cũng biệt tăm. Đùng cái, em gửi bài. Chị gạt khó chịu sang 1 bên, vì dạo này các em CTV rất có "giá", phải chăm chút, nâng niu (bạn chị "giáo huấn" vậy). Bài tạm ổn (theo chị) nhưng hình thì bé quá (40KB). Chị bảo: "Em gửi lại cho chị file lớn hơn nhé!". Em hồi âm (may quá): "Mình để hình bé chứ có phải hình lớn đâu mà cần file ảnh lớn hả chị? Em lỡ xóa mất rồi. Tại hình đó, bạn em chụp giùm". Chị... tạm tin em (dù thực tâm chị nghĩ chẳng ai kh tới mức chụp đã đời rồi lại xóa hình gốc, giữ lại file ảnh bé tẹo để... chơi).
Chỉ có điều, vô tình vào blog 1 NLB quen (để xem thêm thông tin về các nhân vật nổi tiếng thôi) thì chị giật mình: "Ơ hay, hóa ra hình em chụp cũng đc trưng dụng ở đây cơ đấy!?". Góc ảnh ko xê xích 1 milimet nào. Khoảnh khắc "đắt" quá cơ. Hình copy từ blog xuống chỉ đc khoảng 40KB thôi em (nếu chủ nhân muốn resize).
Cảm thấy thất vọng quá. Chị ko đủ tự tin vênh vênh bảo chị luôn làm đúng. Nhưng nếu chị lấy hình từ đâu, chị sẽ để nguồn rõ ràng. Chị cũng có đòi hỏi gì đâu, giá mà em bảo: "Chị ơi, em đọc blog này thấy mấy cái hình hay hay, chị xem có xin để sử dụng đc ko" thì tốt quá!
Hi vọng em có chút bứt rứt. Vì em còn trẻ, rất trẻ. Là một CTV mới, rất mới. Và em xinh, khá xinh...


Wednesday, May 14, 2008

PV nội chính

19h10, chiếc Pajero biển số 80B 3980 rời VPHN của Báo Tuổi Trẻ ở phố Thuỵ Khuê đem theo phó VP Nguyễn Hải về trại tạm giam của Tổng cục An ninh.

Suốt 2h đồng hồ nó đậu ở cửa VP để các điều tra viên thực hiện lệnh khám xét, nhiều PV nội chính báo bạn hiện diện đầy đủ.

Như mọi ngày họ đeo bám các vụ khám xét quan tham.

Hôm nay họ đến vừa để săn tin, vừa để chia tay người đồng nghiệp nhập trại.

Nhoè trong ánh đèn pha, nhiều gương mặt gân guốc bỗng long lanh những giọt nước mắt…

Hành lý Hải mang theo vào trại, ngoài đồ dùng cá nhân có 1 cuốn sổ viết vội những dòng lưu bút của đồng nghiệp.

Về Hải, blog của Bố cu Hưng mô tả thế này: “Chỉ ít tháng sau khi vào nghề, gần mười năm trước, Nguyễn Hải đã trở thành một cây bút khá vững về nội chính.

Gần như tất cả các vụ án lớn trong mười năm lại đây đều có mặt Hải.

Không lệ thuộc vào những “nguồn tin chính thống”, Hải cần mẫn có những điều tra riêng song song với công an.

Tôi nhớ cái dáng gầy gầy của anh trong một chiều nhiều gió ở sân bay Mường Thanh. Thời điểm nóng nhất vụ Mường Tè (Lai Châu), khi nhiều nhà báo chỉ “điều tra” trên giấy hoặc chỉ đến tìm hiểu ở thị xã Điện Biên Phủ thì Hải một mình lặn lội hàng trăm cây số vào Mường Tè.

Khó có thể ngờ nhà báo khá kín kẽ, trầm tính, cẩn trọng như Hải lại có ngày bị bắt vì cái nghề mà anh đổ mồ hôi và sẵn sàng đổ cả máu cho nó”.

Cùng lúc với việc bắt Hải, tại Báo Thanh Niên, A24 cũng thực hiện lệnh bắt nhà báo, nhà thơ Nguyễn Việt Chiến về tội danh và hành vi tương tự.

Nguyễn Hải, Nguyễn Chiến chỉ là hai trong số hàng chục phóng viên đeo bám lĩnh vực “nóng” là nội chính ở Hà Nội. Đây được xem là lĩnh vực khó, gian nan và bây giờ là nguy hiểm vô cùng.

Khác với những “phóng viên cung đình” thắt cà vạt, ngồi phòng máy lạnh dự họp, tài liệu kèm phong bao phát tận tay, phóng viên nội chính nhiều khi phải giả trang thành thợ sửa xe, phải chui tọt vào nhà vệ sinh để tác nghiệp.

Khác với phóng viên kinh tế được DN đón đưa, lễ Tết hậu hĩ quà, tin bài có “thợ” PR viết hộ, phóng viên nội chính phải dò dẫm trên từng trang tài liệu, sách luật gác đầu giường, rình rập lấy tài liệu như kẻ cắp và luôn sẵn sàng hứng chịu kiện tụng, án kỷ luật và sự trả thù.

Khác với phóng viên thể thao, văn nghệ hành nghề như đi xem hát, lời lẽ bốc phét tận giời mà không sợ kiện, phóng viên nội chính cơm ăn nửa bữa, quần áo mặc 2 tuần, “no dồn, đói góp” thành quen…

Song hạnh phúc của họ là, những số báo bán chạy nhất thường có những bài nội chính đình đám. Những cái tên sớm in vào trí nhớ bạn đọc nhất thường ký dưới những bài phanh phui tham nhũng… Nhưng cũng chỉ có thế!

Chưa BBT nào có Quỹ dự phòng rủi ro cho những PV nội chính gặp nạn.

Chưa BBT nào có khung nhuận bút riêng mức cao cho các tin bài nội chính.

Họ hành nghề nhọc nhằn nhưng vinh quang.

Họ là Phóng viên nội chính.


(Theo Blog Bút Lông)



LV bảo PV nội chính dễ... nổi (như thế này cũng là... nổi đấy!). XC cũng chỉ thích viết nội chính vì nhìn đâu cũng thấy... tiêu cực. Blog Lăng lóc thì có câu dặn dò: "Đừng viết gì liên quan đến chính trị nha con!". Mẹ thì chỉ bảo: Thế này thì còn ai dám ho he gì. Trên còn kêu ko nổi, huống gì dân đen...

Monday, April 28, 2008

Trôi... trôi... trôi

Mới ngủ dậy và chắc là sắp sửa... ngủ tiếp.
CN đã thấy đầu tuần (mà có cuối tuần đâu cơ chứ!). Có cảm giác như mình đang trôi. Trôi... Trôi...
Đường về ngang qua khu trung tâm, đã nghe ve nhất loạt "xướng âm". Đầu tháng, C bảo "Hà Nội corner" của mình đã có tiếng ve rồi nhưng cũng ko có dịp qua đấy nghe. Bây giờ cũng vậy, muốn nán lại một lúc, ngồi nghe tiếng ve ở khu trung tâm hay chạy ra rest street thư giãn mà ko chống nổi đôi mắt muốn sụp xuống.
Chẳng kịp làm gì đã ngủ thẳng cẳng. Trong cơn mơ hồ vẫn nghe tiếng mọi người bàn chuyện. Từ sáng, xóm đã lao xao chuyện gạo tăng giá. Ai nấy rủ nhau đi mua nhanh ko nó lại... tăng nữa thì khổ (tâm lý ko thua gì vàng, đất hay USD ấy). Chỗ mình đã tăng 1 gấp đôi. Mặt các anh/ chị bán gạo thì cứ... nghênh lên trời (đấy là nghe thiên hạ đồn vậy). Thế mà ai cũng vác 2 bao về nhà. Mẹ đọc trên TTO , bảo: "May chỗ mình muốn mua bao nhiêu cũng đc chứ lắm nơi, mỗi người chỉ đc 10 kg thôi đấy". Người thân của vài người trong cty chị còn gọi điện vào hỏi: "Nghe nói trên đó thiếu gạo phải ko, có cần ko để ba/má/anh/chị gửi lên cho nhé!".

Mình thì nghĩ ngay đến một cơ hội mà ai đó có thể mất đi. Một số điều mà nhiều người có thể gánh chịu. Theo đà này, giá cơm lại tăng nữa. Giá các thức ăn khác cũng tăng nữa (vì có thể người ta ko ăn cơm mà chuyển sang ăn những thứ khác cho bữa trưa/ chiều hay đan xen trong tuần chẳng hạn). Có cảm giác như sắp quay lại thời '45 đến nơi. May mình là nước xuất khẩu gạo còn vậy...
Cuối tháng 4 rồi, nhiều chuyện để nghĩ quá!!

Sunday, April 6, 2008

Chuyện nhà cá...

Anh T đem cho 5 con cá ba đuôi về thả chung trong hồ với con cá ba đuôi xấu xí nhà mình. Trong đám cá mới có một con “muối tiêu” hung hăng, dữ tợn. Tuy ko dám ăn hiếp chủ nhà nhưng lúc nào nó cũng đi theo cắn đuôi, rứt vây con cá màu trắng. Lúc nào nhìn vào hồ cũng thấy con cá “muối tiêu” dí con cá trắng chạy trối chết. Mẹ tức mình, vớt con cá “muối tiêu” sang phía bên kia hồ, nơi em cá La Hán nhà mình gần tròn 4 tháng tuổi, vốn quen vị trí độc tôn và luôn thèm ăn các em cá khác. Vừa nhác thấy bóng “muối tiêu”, em ấy nhào lại dợt cho mấy vòng, em “muối tiêu” với sự bảo trợ của mẹ vẫn sợ xanh mặt.

Từ khi trở về “nhà cũ”, em “muối tiêu” hiền thấy rõ. Suốt ngày chỉ lo chí thú... bơi và ăn, ko dám cạnh khóe gì nữa. Đôi lúc còn chúi chúi đầu xuống đáy hồ, trông đến tội. Mẹ bảo: Con của cũng như con người, phải dạy ngay từ đầu. Thử xem người khác cắn mình có chịu đc ko mà mình cứ đi cắn người ta.

H chậc lưỡi: “Ừ, phải đấy, như cái đám côn đồ kia”…

Saturday, March 8, 2008

Khi “Chuyện thường ngày” không còn ở huyện



Một chuyện dù đã qua cách đây 2 tuần nhưng ko thể ko bò lăn ra cười trong… mếu máoimg. Chuyện không còn ở huyện nghĩa là nó đã đc kéo lên thị xã, tỉnh, TP & thậm chí… xuất ngoại.

Chuyện rằng chuyên mục Chuyện thường ngày của TT với cây bút Bút Bi châm biếm sắc như dao, chuyên nói chuyện giả tưởng như thật khiến người ta phải bò lăn ra cười. Nhưng cười chỗ nào là đau chỗ đó, danh bất hư truyền từ lâu.

Chuyện rằng, một ngày đẹp trời, Chuyện thường ngày có tin Trung tâm đào tạo Sharapova Bangky kể về việc Sharapova đến Việt Nam. Ngang qua cầu Băng Ky (Bình Thạnh), Sharapova thắc mắc hỏi cô phiên dịch viên về tinh thần quần vợt của dân Việt Nam từ già trẻ gái trai khiến nữ hoàng quần vợt phải khâm phục, nhưng lạ một điều ai cũng chỉ chơi quần vợt không bóng. Cô phiên dịch lúng túng trả lời rằng dân Việt Nam nghèo, chỉ đủ tiền mua vợt, ko có tiền mua banhimg. Thế là Nữ hoàng quần vợt nhà ta về lập ngay dự án thành lập trung tâm đào tạo VĐV quần vợt Sharapova Bangky nhưng đợi mãi mà ko có hồi đáp từ phía Việt Nam. Trợ lý của nữ hoàng quần vợt sang khảo sát cả năm sau vẫn thấy dân Việt Nam hăng say luyện tập quần vợt không bóng mà chẳng hiểu lý do. Trong khi đó, cô phiên dịch viên phải thú thật với Liên đoàn quần vợt rằng đó chỉ là lời chữa thẹn cho cảnh người dân... rần rần dùng vợt bắt muỗi.

***

Chuyện chỉ có vậy nhưng lại không dừng ở đó khi VNN (tiếng Anh) đăng lại chuyện này dưới dạng bản tin khẳng định Sharapova có kế hoạch thành lập trung tâm đào tạo VĐV quần vợt ở Việt Nam. Tin sốt dẻo này nhanh chóng đc TN Daily “cạnh tranh”, có trích nguồn TT đàng hoàng nhưng tiếc rằng cũng như VNN, bạn TN lại ko đọc báo TT để nhìn thấy cái chuyên mục “Chuyện thường ngày” chình ình ở trên. (Đang thắc mắc bạn TN làm thế nào mà xóa đc cache trong Google hay thế, mới tối qua còn thấy, giờ hết thấy đc rồiimg). Thế giới chia sẻ thông tin của Internet khiến hãng thông tấn kỳ cựu United Press International (UPI) lượm liền tin hot này, có điều “xào nấu” lại theo kiểu chính Sharapova đã trả lời với phóng viên UPI rằng “Dân Việt Nam yêu quần vợt nhưng lại quá nghèo để mua banh” nên cô muốn thành lập ra trung tâm này để giúp đỡimgimg.

Những tưởng đến đây đã kết thúc đc một câu chuyện cười ra nước mắt, nhưng không. Tin từ UPI lại nhanh chóng bay vèo trở lại Việt Nam (nguồn tin UPI thì làm sao mà… trật cho đcimg). Thế là báo Ngôi sao, Bóng đá lại lần lượt dẫn tin từ UPI khẳng định Nữ hoàng quần vợt đang có kế hoạch thành lập một trung tâm đào tạo VĐV quần vợt tại Việt Nam. Nhưng hoành tráng nhất phải kể đến anh TPO, thực hiện một bài to oành “Khi các siêu sao bí mật đến Việt Nam” và tiếp tục lan rộng ra Hà Nội mới, Kinh tế và đô thị

Dân tình xôn xao vượt ngoài tầm kiểm soát, lên cả diễn đàn của WTA khiến 5 ngày sau, TT ko thể ko dành đất cho cái tin “xưa nay hiếm”: “Sự thật về chuyện Sharapova đến Việt Namchỉ là một câu chuyện phiếm mang nội dung phê phán tình trạng muỗi nhiều ở khu vực cầu Băng Kyimg.

Một con cá “1/4 sớm” thiệt là bự cho báo chí trong và ngoài nước. Chuyện thật như đùa. Bó hết tứ chi!!!img

Nhưng ai biết đâu đc đấy, đã "lỡ" rồi cho... "ghẻ" luôn, biết đâu các tên tuổi truyền thông này lại cùng bắt tay với Sharapova để biến cái tin này thành sự thật thì sao. Hãy đợi đấy.imgimgimgimg

Tham khảo từ blog Dơi và nhiều nguồn khác.

Thursday, January 10, 2008

Mỗi lần thi xong là một lần ngơ ngác trong cuộc đời... (10/1/2008)



Lan man một chút. Tự nhiên mỗi một ngày thi xong lại có cảm giác sao sao đó, buồn vui chẳng rõ. Thật ko hiểu nổi.
Đề thi bảo viết về một gương người tốt việc tốt trong xã hội. Điểm lại cả một quá trình, chưa phải dài nhưng ko đến nỗi ngắn, vậy mà trong đầu chẳng mảy may ấn tượng với ai. Lẽ nào mình chưa bao giờ tiếp xúc với một nhân vật nào đủ tốt để nhớ?? img
Lúc nào cũng ko kịp thời gian vì... viết chậm. Từ đó đến giờ vẫn vậy. Mãi đến khi ngồi ngắm... phố phường, mới sực nhớ ra cái tựa đề mình vẫn chưa kịp đặt vì muốn để dành phút chót.img
Mỗi lần thi xong là một lần ngơ ngơ ngác ngác. Hình như ko phải chỉ mình mình mới vậy. Hay tại áp lực của năm cuối?? Thỉnh thoảng cứ nghe nói về công việc của đứa này, tương lai của đứa kia. Và những dự định... Và những luận văn TN đang bắt đầu. Nao nao, bồn chồn, lo lắng.
Nhưng ko yêu trường lớp đến mức muốn ở lại, vì dù sao thì học phí đang nhấp nhổm tăngimg.

___
Tình hình là Bá đang có ý định đi... làm báo, sau khi đọc đc cái tin trên img(ảnh). Còn mình thì miễn bình luậnimg.
Tình hình là mẹ vẫn luôn chăm chút, vui đùa với con cá. Nó đã to bằng 3 ngón tay rồi và mẹ đang định tổ chức... đầy tháng cho nóimg.
Tình hình là dạo này gần Tết, tình hình cũng hơi lộn xộn. Cụ thể là "anh ý" có đảo qua nhà mình 1 lần gần đây, lúc 2h sáng, khi mọi người đang ngủ say. Sau khi ngó vô bếp nhà mình và ko đc hoan nghênh, "anh ý" đã chuyển mục tiêu sang nhà cô bên cạnh, không may lại để cô ấy phát hiện. Nhưng có hề gì, chỉ cần lấy 1 cây sắt cài cửa ngoài là "anh ý" có thể thong dong ôm cái... mũ bảo hiểm của chồng cô ấy ra ngoàiimg, mặc vợ chồng cô ấy ở trong nhà kêu la. Sau khi đc mẹ sang mở cửa cho, cô ấy còn bảo "Kêu từ từ mở cửa cho ra, leo tường chi lỡ té thì mệt mà ko chịu nghe"imgimg. Mọi người gọi "anh ý" là TRỘM ạ! Có vẻ như "anh ý" đã ra vào nhà mình nhiều lần rồi nên rất là tự nhiên, thạo đường. Tóm lại là nên cảnh giác cao độ vào thời gian này...

Tuesday, January 1, 2008

Survey

Đang làm survey online để phụ với phiếu khảo sát giấy.

Rất mong các bạn/chị/ anh phụ một tay nếu có lòng tốt + chút thời gian rảnh rỗi. Thanks nhiều nhiều img. Chúc mọi người một năm mới HẠNH phúcimg.

Đối tượng: độ tuổi 18-25, 25-30 và trên 30 đều đượcimg. Độc giả hoặc bạn của độc giả img thường xuyên của các loại tạp chí giải trí-tiêu dùng (đặc biệt là Tiếp thị & gia đình, Thế giới phụ nữ, Cẩm nang mua sắm, Mỹ phẩm...)

http://www.surveymonkey.com/s.aspx?sm=lUuX2JtKpz72QY5eKeAisQ_3d_3d

Sunday, December 23, 2007

Khi bạn đặt cho mình một mục tiêu cao hơn bình thường...



KHI BẠN ĐẶT CHO MÌNH MỘT MỤC TIÊU CAO HƠN MỨC BÌNH THƯỜNG…

1.

Khi bạn đặt cho mình một mục tiêu cao hơn mức bình thường…

Nghĩa là bạn bè của bạn đang chơi, còn bạn sẽ vẫn phải chúi mũi vào một lịch làm việc đầy ăm ắp như thể không có điểm “cuối cùng”.

Nghĩa là đôi khi, bạn phải biết chọn lựa giữa A và B: Hoặc đi xem phim, hoặc ở nhà mày mò một bài toán khó. Hoặc đón Noel với gia đình, hoặc vẫn phải một mình đứng bên góc đường rộn ràng tiếng nhạc, mím môi để tự nhủ rằng thời gian xa nhà này chỉ là thời gian thử thách mà thôi.

Nghĩa là bạn của bạn còn ở trong vòng tay lo lắng đầy âu yếm của mẹ của ba, thì bạn phải xoay xở một mình, giữa những khó khăn.

Nghĩa là bạn phải luôn nhắc nhở mình tiết kiệm thời gian, nhắc nhở mình đứng lên sau mỗi lần ngồi khóc vì thất bại.

2.

Khi bạn đặt cho mình một mục tiêu cao hơn mức bình thường…

Nghĩa là bạn phải học cách trưởng thành từ những điều nhỏ nhất.

Nghĩa là bạn luôn đòi hỏi bản thân mình “rướn người” gấp đôi, thậm chí gấp ba.

Nghĩa là bạn không được phép nhớ đến chữ “nản lòng”.

Nghĩa là có những lúc, bạn mệt mỏi hay thất vọng, song bạn không muốn mình gào lên hay tung hê, vứt hết mọi thứ đi (dù rằng đã có khi bạn… thèm được làm như thế!).

3.

Khi bạn đặt cho mình một mục tiêu cao hơn mức bình thường…

Nghĩa là bạn học cách bỏ qua những giấc ngủ nướng sáng Chủ nhật, bỏ qua những tiếng đồng hồ ngồi “tám” chuyện với bạn bè ở quán cà phê quên mất cả thời gian.

Nghĩa là với những mối quan hệ quanh mình, bạn ít giận hờn hơn (vì… không còn nhiều thời gian cho chuyện “giận” nữa đâu).

Nghĩa là bạn học cách bày tỏ tình cảm thẳng thắn, ngắn gọn, đơn giản và chân thành. Bởi vì bạn không còn “rảnh rỗi” để kiếm tìm những cách trình bày vòng vo hay phức tạp.

4.

Khi bạn đặt cho mình một mục tiêu cao hơn mức bình thường…

Nghĩa là mỗi sớm mai thức dậy, bạn luôn tự nhủ mình: “Cố lên nhé, cố lên…”. Nghĩa là mỗi ngày đối với bạn luôn là một cuộc đua chưa có điểm dừng.

Nghĩa là những giọt mồ hôi sẽ rơi.

Nghĩa là chỉ cần được cho nghỉ giải lao một tiếng đồng hồ thôi, bạn sẽ cố gắng tận hưởng từng phút từng giây một tiếng đồng hồ ít ỏi đó.

5.

Khi bạn đặt cho mình một mục tiêu cao hơn mức bình thường…

Nghĩa là đôi khi bạn phải chấp nhận những giận hờn của ai đấy bạn rất thương yêu mà không thể “thanh minh”. Một buổi sinh nhật của “người ta” bạn về muộn. Một cuộc hẹn đến giờ cuối bạn phải “cancel”. Một ngày lễ kỷ niệm và bạn đang phải ở xa… Có lúc bạn nhận được lời trách móc. Có lúc bạn nhận được những cử chỉ phản ứng khiến lòng đau nhói. Chỉ có bạn biết rằng, bạn đã cố gắng đến thế nào để có thể dành cho những người thân, những bạn bè thương yêu ấy những “bù đắp” dù nhỏ nhất.

6.

Khi bạn đặt cho mình một mục tiêu cao hơn mức bình thường…

Nghĩa là bạn phải đối diện với những việc có khi tưởng chừng quá sức.

Nghĩa là khung cửa sổ nhà bên đã tắt đèn, nhưng bạn vẫn còn miệt mài học hay làm việc đến rất khuya.

Nghĩa là những mẩu sticker từ vựng mới dường như ám ảnh trong cả giấc mơ.

Nghĩa là lúc đứng bên đường chờ xe bus, trên tay bạn vẫn lật một cuốn sách đang đọc dở dang.

Nghĩa là đôi lúc bạn cảm thấy rất “tủi thân”, rất thèm có những tiếng đồng hồ học ra học, chơi ra chơi thay vì tranh thủ giải bài luyện thi Đại học, nuôi giấc mơ trở thành bác sĩ giữa lúc ngồi bên mâm khoai lang góc vỉa hè lúc 11 giờ khuya.

Nghĩa là người ta nhìn thấy ở bạn một cái mím môi.

Nghĩa là mỗi giọt nước mắt rơi ra, bạn sẽ biết đứng dậy, gạt nước mắt đi, mỉm cười cho một bắt đầu…

Nghĩa là bước chân của bạn sẽ học cách để vội vàng. Nhưng nghĩa là bạn luôn phải hiểu rõ mỗi bước chân của mình hơn ai hết.

7.

Và khi bạn đặt cho mình một mục tiêu cao hơn mức bình thường…

Nghĩa là lúc nào đấy – chắc chắn lúc nào đấy – bạn sẽ có được những giây phút vỡ òa cảm xúc. Là nước mắt tràn ra khi hiểu rằng mình đã đặt chân lên đến nấc thang cao nhất của ước mơ.

Nghĩa là, phút giây ấy, khi bạn nhắm mắt lại, bạn tưởng chừng như bao vất vả kia rõ ràng như mới hôm qua.

Nghĩa là bạn thấu hiểu hơn ai hết về điều kỳ diệu của cuộc sống này.

Nghĩa là ở tuổi 20, bạn vẫn tin rằng cuộc sống có “phép màu”.

Nghĩa là bạn sẽ học được những giá trị mà không phải ai cũng học được. Nghĩa là bạn sẽ biết thế nào là tình yêu chân thành, thế nào là tình bạn cùng chia ngọt sẻ bùi, cùng thấu hiểu (hơn là đòi hỏi) để vượt qua những gian nan.

Nghĩa là bạn sẽ nhìn vào gương… Mỉm cười… Và thấy trong ấy một hình ảnh của bạn hôm nay – trưởng thành hơn, nhiều lắm!

PHAN ANH

(VTM 162)

Copy từ Phan anh's blog :D

Saturday, December 8, 2007

Nỗi ám ảnh mang hình chữ T (8/12/07)

Đọc được một entry khá tâm đắc của một người trong cuộc có tên tuổi. Mình nghĩ nó dành cho những ai đã, đang, từng và sẽ mang nỗi ám ảnh này, mình gọi đó là "nỗi ám ảnh hình chữ T" còn tác giả gọi nó là "ám ảnh Tuổi Trẻ"...

Tuổi Trẻ là gì mà ghê gớm vậy? Nó ám ảnh biết bao thế hệ làm báo. Là máu, là thịt, là hơi thở, là cuộc sống.
Những năm 92, 93, một người bạn
Nội vào chơi. Sau khi được kéo rê hết buổi nhậu này đến buổi nhậu khác, anh phát hiện một điều: Trong các cuộc nhậu, chỉ có một đề tài duy nhất: “Tuổi Trẻ”. Năm, sáu năm sau, Tuổi Trẻ đã qua “một cuộc bể dâu” nho nhỏ, khách đối ẩm với người bạn Hà Nội bấy giờ không còn “thuần chất”, có những người đã đi khỏi Tuổi Trẻ trong hoàn cảnh không vui, có người ở lại nhưng lòng đầy bất mãn, vậy mà đề tài vẫn không có gì khác ngoài “Tuổi Trẻ”. Đến độ anh bạn phải kêu lên “Có để ý không? Mình đã cố chuyển đề tài nhưng chỉ được 5 phút là mọi người lại quay về Tuổi Trẻ. Quái thật, các bạn sao thế? Cuộc đời còn biết bao nhiêu thứ chuyện, sao chỉ có Tuổi Trẻ, Tuổi Trẻ thế?

Tôi chỉ biết cười. Làm sao nói cho bạn hiểu bây giờ. Những người làm báo nơi khác sẽ không sao hiểu được dân làm báo ở Tuổi Trẻ. Chúng tôi không coi Tuổi Trẻ chỉ là nơi để kiếm sống, mà là “nhà”. Vui, buồn, giận hờn, thậm chí có những lúc đập bàn, chửi mắng nhau, rồi vẫn vui vẻ sống chung. “Nhà” mà, xa nhà là buồn, mỗi lần đi công tác đâu xa chừng chục ngày, về, câu đầu tiên là hỏi đồng nghiệp “ở nhà có gì lạ không?” (Hồi đó không có mail, cước điện thoại đắt/ so với lương nên hạn chế gọi). Là nhà, nên cực chẳng đã mới phải bỏ mà đi, đi rồi vẫn nhớ về nhà cũ, với biết bao nhiêu kỷ niệm thân thương, vui buồn, giận ghét.

Mọi người vẫn nhắc chuyện sau đây để minh họa cho cái gọi là “ám ảnh Tuổi Trẻ": Anh Năm Đồng (Tên bút danh là Nam Đồng rất đẹp, nhưng đám Tuổi Trẻ cứ nhất quyết gọi thành 5 Đồng, riết rồi quen miệng không sửa được) trong buổi kỷ niệm 5 năm thành lập báo Pháp Luật TPHCM, khi đọc diễn văn cứ luôn miệng “Báo Tuổi Trẻ đã phát triển vượt bậc, từ 10.000 bản /kỳ lên…, báo Tuổi Trẻ đã có những thành công nhất định, tuy nhiên, báo Tuổi Trẻ vẫn còn không ít khó khăn…” v.v… và v.v… Ngộ nhất là mới đầu, người nghe cũng chẳng phát hiện. Phải một hồi sau có ai đó sực nhớ, khán giả khúc khích, rồi rộ lên cười, nhắc. Anh Năm Đồng xin lỗi, sửa lại thành báo Pháp Luật, rồi sau đó tới cuối phần phát biểu lại … nhầm tiếp.
Đã thế, tới lượt anh Huỳnh Quý, bằng giọng Quảng Nam đặc sệt thân thương, anh Quý cũng hùng hồn phát biểu “tờ báo Tuổi Trẻ của chúng tôi…”. Sự nhầm lẫn xảy ra thời điểm đó có thể “hiểu” được, vì thờ
i gian anh Năm Đồng và anh Huỳnh Quý đi khỏi báo Tuổi Trẻ hãy còn “ ngắn”, mới có... 5 năm. Không ngờ lần kỷ niệm thành lập báo Pháp luật ngày 15/9/2007 mới đây- 17 năm đã trôi qua, vậy mà anh Năm Đồng vẫn nói nhầm báo Pháp Luật thành “báo Tuổi Trẻ ”, chẳng những một lần mà lập lại tới 2 lần và vẫn không hề hay biết.

***
Tôi về báo Tuổi Trẻ trong một hoàn cảnh khá đặc biệt. Đang làm ở một xí nghiệp Xuất khẩu, bày đặt đấu tranh phê bình nên bị tinh giản biên chế. Khiếu nại, may mắn gặp được ông Trưởng phòng Tổ chức công ty cấp trên hiền lành và khách quan. Ông ký giấy cho tôi thuyên chuyển qua một xí nghiệp khác cùng công ty. Cùng lúc đó, tôi cũng đến báo Tuổi Trẻ xin việc (hành chánh, nhưng lại được chị Kim Hạnh nhận làm phóng viên- chuyện này khá dài, xin kể ở entry khác).
Còn nhớ như in trước ngày đi làm thủ tục xin tôi về Tuổi Trẻ, anh Huỳnh Quý – lúc đó là Chánh Văn phòng, bảo tôi “Em suy nghĩ kỹ nha, lương bổng thu nhập bên Tuổi Trẻ không thể bằng bên công ty của em đâu”. Ông Trưởng phòng tổ chức Công ty Xuất khẩu cũng bảo tôi “Cháu nghĩ kỹ chưa, bao nhiêu người muốn xin vô công ty không được, cháu đang ở công ty lại xin ra!

Tôi đã quyết định chọn Tuổi Trẻ.
...
(Theo blog nhà báo Thủy Cúc)

Tuesday, December 4, 2007

Rùa mang chân ốc sên (4/12/2007)

Mới giải quyết xong cái bụng đói meo. Chắc cái bao tử của mình sắp hết... date. Dạo này trở chứng kỳ kỳ…

Lâu rồi mới có lại cái cảm giác mệt vì làm tin. Bằng nửa cái mệt của đợt chạy một mạch xuống CC hồi tt. 2 tiếng đồng hồ loay hoay mà hơn chục lần muốn… đập máyimg. Cứ tưởng máy mình rùa bò, lâu lâu ra lại dịch vụ, mới thấy so với máy rùa mang chân ốc sên này thì máy mình vẫn còn là ngựa.

Lâu rồi mới lại ngồi giữa 1 ê kíp BS. Tất nhiên, mình vẫn là người… đẹp nhất, hiximg! Có hơi "khớp" 1 chút vì đông và vì nói loạn xạ ngữ (A-P-V và y ngữ). Tuyệt nhiên ko phải vì cái xương người chết (nói trắng ra là vậy) mà các anh ý hù khi đưa cho xem. Đc cái vui vì BS P. rất nhiệt tình…

Cái tật thích “bang” vào chuyên môn, lại là chuyên môn ko đơn giản. Có chút háo hức trở lại, ko cần biết kết quả ra sao. Chợt nhớ tới cái bài luận mới nộp cho cô hôm qua: “NB trong mắt tôi” và “tôi trong mắt tôi” (dù ko mấy mới mẻ)...

Monday, December 3, 2007

Một ngày mới... (3/12/2007)

Lâu rồi mới hít thở đc cái ko khí của SG buổi sáng. Dù biết là SG đang mùa lạnh, rất thích nhưng cũng ko đủ can đảm chui ra khỏi chăn vào đầu ngày.

Bìm Bịp đã phải kiên nhẫn đến gần… 20 cuộc nhá máy “phá đám” mới có thể kéo mình dậy như đã nhờ trước đóimg. Một cuộc “đánh thức” giữa hai đầu đất nước. Ko biết nó còn kiên nhẫn đc với bà chị này bao nhiêu…

Sáng đầu ngày đã cười toe rạng rỡ. Cảm giác thật lạ với khí trời và thời gian. Trễ vài phút so với 2 người trong nhóm nhưng vẫn còn sớm chán. Phát hiện có lắm người cũng lơ mơ lịch học chẳng khác gì mình mấy bữa. Nhóm thảo luận. Mình có thể để cá nhân chờ chứ bắt tập thể đợi thì… hiếm hoi. Ít ra cũng còn biết sợ “đánh hội đồng” chứ!img

Lâu rồi mới lại đc tranh luận nhiều vậy. Có lẽ đụng đến vấn đề quan tâm. Điều tốt nhất khi tt ở những nơi như TT là… trong quá trình dạy sau đó, các thầy cô cứ luôn lấy những điều mình thân quen ra làm ví dụ. Hôm nào học XHH TTĐC chẳng bị nghe kêu ca “Cô cứ suốt ngày TT, TT và… TT” (hỏi lại chưa, cô là người hướng dẫn đoàn TT mà lạiimg). Trở lại với chủ đề chính: So sánh báo TT và TN. Ngộ cái là mình lại chỉ có mà đem toàn TN còn TT thì rải rác tập hợp lại của mấy thành viên còn lại vẫn ko đầy đủ lắm. Ko biết mình có nhiễm cái tật "Yêu nhau yêu cả đường đi. Ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng" ko mà có nhiều bức xúc đến thế. Cứ khi vừa đặt hai tờ cùng ngày ở cạnh nhau là mình với H lại “mở đài” từ 8h 30 đến gần 11h (mình cũng phải bất ngờ với… chính mình). Những so sánh ngày xưa mình làm NCKH đc đem ra ứng dụng. Tranh luận đã đời rồi tự hỏi mình có đang soi mói nhiều quá ko, kỹ quá ko? Ngay cả nhận định mà mình từng đồng tình với Xương Cá “TN là tờ mạnh về nội chính nhất hiện giờ” cũng có vẻ bị lung lay dưới “búa rìu” của cả đám… Kết thúc một buổi thảo luận thú vị và “ngộ” ra nhiều điều…

Cuối cùng thì cũng biết mình “thoát nạn” trong gang tấc ở cái CCA, vì hình như luật lệ đã đổi. Ko vui mà thở phào, vì dù sao nó cũng chẳng đánh giá đc gì nhiều. Cùng đi nhưng ko cùng về. Xương Cá kẹt lại, dù chỉ cách mình có 1 xíu chứ nhiêu…

Hạnh phúc

* Hạnh phúc = Trao đổi + chia sẻ + kết nối yêu thương = My name. Nếu hạnh phúc đơn giản chỉ là những nụ cười, tôi muốn níu mãi những nụ cười bất tận, cùng bạn bè, gia đình và những người tôi yêu thương!
* Cuộc đời chỉ có một, mong muốn tình yêu cũng có 1 nhưng lại có duyên với... số 2 ^^.