Blast

Có một cầu vồng vô tình bắc ngang qua. Hai ta muốn qua nhưng vô tình lần lữa. Lỡ một lần rồi thêm một lần nữa...


Showing posts with label hà_nội. Show all posts
Showing posts with label hà_nội. Show all posts

Tuesday, September 1, 2009

HN ngày chia xa...

Lại đêm cuối ở HN. Năm rồi mình cũng viết entry trc khi về lại SG. Cũng vào dịp lễ Vu Lan.
Mai SG mà mưa nữa thì mắc cười. HN nắng nóng là thế, mình vừa đến Thái Bình, TB đổ mưa, mình vừa ra T.H, T.H sáng nay cũng đổ trận mưa tầm tã, giống hệt kiểu "sụt sùi chia tay" vậy.
Đang ở nhà Táo sau một chiều mệt nhoài lang thang ở khúc chợ Đồng Xuân, Hàng Đường tìm mua món đồ cho bà chị nhí nhảnh. Cũng ko thể nào nghĩ đc lại có lúc mấy đứa tập trung, gặp mặt nhau đc ở cái đất này... Nhìu kỷ niệm và thấy thoải mái vô cùng. Lại nghĩ ko biết bao giờ mới lại đc như thế này nữa???
Chưa chán HN nhưng đã nhớ SG rồi. Muốn vào kịp xem bắn pháo hoa khánh thành cầu Phú Mỹ. Có độ chục ngày đi xa mà cứ như đã mấy tháng... Táo còn bảo hay ở lại đến... hết tuần? Trc đó thì fai dứt bỏ lời rủ rê hấp dẫn: Ăn lễ ở nhà e Cua, rốt cuộc , gần vậy mà vẫn chưa về đc nhà nó.
Đang ngứa khắp ng, nổi mẩn đỏ như là... ghẻ. Ko rõ là do lạ nước hay do con giãn, "đặc sản" ở Thái Bình cắn (e Táo thì cứ tin chắc là con giãn cắn vì e ấy gãi từ TB gãi lên HN luôn mà :D). Gãi điên cuồng, sồn sột phát khiếp. Cả mình lẫn Táo, ngồi xức thuốc cho nhau, đến buồn cười. Ngủ thôi, mai còn bay sớm. Mơ SG...

Thursday, August 27, 2009

Đêm nằm mơ phố...

"Ngày xưa" (cứ cho là như vậy), rất thik nghe bài hát này. Cũng chả biết vì cái tứ "trăng rơi nhòa trên mái" hay "anh như là sương khói" nữa... Hay cũng có thể là thèm chút loáng thoáng mùa thu để biết thế nào là cái cảm giác "mặc thêm áo" hay sương giăng hồ Tây trắng...Nghe có chút gì đó mờ ảo, nhạt nhòa, có chút gì đó lạc lõng, lẻ loi đến tồi tội...
Đang ở HN và muốn cảm cái chất HN của một "đêm nằm mơ phố". Là những ngày nắng nóng mệt nhoài theo chương trình hết điểm này đến điểm kia. Là những phút lang thang ở hồ Gươm cùng Táo. Là những hôm 9h tối, bụng đói meo vẫn chưa ăn gì. Là những đêm vật vờ làm bài ở ks. Ng đau nhức, mỏi nhừ. Có hôm giật mình tỉnh giấc lúc 4 rưỡi sáng vì nghe văng vẳng tiếng chị thư ký đòi bài. Là những lời hỏi han, động viên, đôi khi chỉ là những chia sẻ vu vơ ko đầu ko cuối... đủ để mình hết mệt mỏi, đủ để mình cười sau những căng thẳng bực dọc ko đâu...
"Đêm nằm mơ phố"... Biết có ng đang mơ phố HN để đc nếm thử que kem Tràng Tiền mà mình bảo chả ngon lành gì hay có ng đang mơ phố SG để lang thang trên những con đường có mưa bụi bay mát lạnh... Cám ơn SG, cám ơn HN, những ng bạn để lúc nào cũng thấy mình đc gần nhau...

Tuesday, August 25, 2009

Em vẫn như ngày xưa...


Vừa đặt chân đến Hà Nội đã thấy nóng và ngột ngạt. Lên xuống giữa những chỗ nóng - lạnh làm thân nhiệt ko kịp thích ứng, về đến ks thì xây xẩm mặt mày. Hà Nội vẫn chẳng khác gì năm ngoái, à có chăng là thêm nhiều đoạn đường lởm chởm, nhiều công trình đang rầm rập, ngổn ngang để chuẩn bị cho 1000 năm Thăng Long Hà Nội.
2,5 tiếng sau khi đặt chân đến Hà Nội đã thấy mặt em Táo. Trong chiếc áo khoác chống nắng, nhìn em ấy... sến ko chịu nổi. Gần 2 tháng định cư ở Thủ đô, Táo có phần ốm hơn tí chút và vẫn chưa... nữ tính ra đc tẹo nào. Thêm cái giọng Bắc lơ lớ, chưa định hình. Biết ý muốn ra hồ Tây của mình, vì đó là nơi mình vẫn chưa đến đc năm ngoái, Táo chở mình ra, sẵn vi vu ngắm phố phường HN. Và đúng là ngắm phố phường thật, vì hỏi đến ng thứ ba rồi, em Táo vẫn chẳng thể chở mình ra hồ Tây đc, cứ lòng vòng chỗ Trần Hưng Đạo - Bà Triệu và vài con phố lòng vòng đấy. Cuối cùng, chạy ba vòng khắp HN thì bằng "trực giác của ng Thủ đô", hai đứa đã đến đc hồ Tây. Em ấy thậm chí còn ko biết cái hồ bên kia đường có fai là hồ Trúc Bạch ko nữa (Akak).

Trước khi ra HN, hỏi Táo muốn đem cho gì ko, em ấy chỉ bảo thèm trái cây ăn vặt như trong SG. Quả thật, ra đây mới thấy "HN cái gì cũng đắt", cũng "view" bờ sông, bờ hồ, cũng vỉa hè (mà vỉa hè ở SG còn ko bị đuổi chạy), thế mà quả dừa nhạt thếch, cùi tưởng bay gần hết (vì cứng ngắc mà mỏng lét) lại có cái giá... 25K. Chị trong đoàn còn fai cắn răng mua với giá... 4oK nữa mí ghê. Tréo ngoe thay, đó lại là dừa đc buôn ra từ... xứ Thanh quê mình. Đi ăn phở cuốn trên phố Trúc Bạch, chèo kéo còn hơn cái giữ xe đi lễ chùa mà Bá từng kể. Cũng chả rõ có ăn đc đúng phở cuốn Ngũ Xã màmọi ng đồn đại là ngon ko nữa...
HN nóng và ngột ngạt. Cái ko khí làm mình chưng hửng, vì cứ ngỡ ra HN đợt này sẽ đc cảm cái "Tháng Tám mùa thu lá khởi vàng chưa nhỉ" và mơn man cái khí trời "đã nghe rét mướt luồn trong gió" kia... Ấy thế mà ngc lại, ra ngoài trời 5 phút thôi, mồ hôi mẹ mồ hôi con đã túa ra ko kịp vuốt. Ngồi ở góc nhà hát lớn, ko khí có mát hơn tí chút nhưng còn lâu mà sánh đc với cafe công viên 30.4. Ấy vậy mà cốc chè đá chả vị đặc biệt gì còn đắt hơn cả cốc cafe trong mình. 4 tên ngồi uống nước ở nhà hát lớn HN và thèm... cafe SG, khung cảnh SG. Nghĩ cũng buồn cười thật, SG chưa xa đã nhớ mà...

Tuesday, November 4, 2008

Ngày lá dát vàng

Ngày cứ trôi vèo vèo qua cửa sổ. Tháng 11 đến lúc nào chẳng hay. Mấy hôm rồi nhìn lên máy tính, điện thoại, cứ ngỡ như là cài lệch hết một ngày. Đầu tháng 11, trời Sài Gòn vẫn lác đác những cơn mưa nhưng cái không khí se lạnh của những ngày thu nắng dịu làm ra đường không ít lần em phải thoáng chút ngẩn ngơ.

Đi trên những con đường dát lá vàng, cứ nôn nao cái cảm giác của hôm qua, hôm nay và ngày mai. Cái cảm giác tươi mát của hương xà phòng C từ ngày còn bé tí. Cái cảm giác của không khí rộn rịp mùa Giáng sinh, giáp tết… và ngoảnh lại, dường như em vẫn chưa làm đc gì!
Có những ngày chạy về trong cái lạnh tái tê. Lắm lúc suy nghĩ miên man những điều ko đầu ko cuối, thắng Kéttt… trước một cái xe bất chợt sang đường. Em lại giật mình, đi chầm chậm lại. Em còn nhiều việc chưa làm lắm. Dù bạn bè em vẫn bảo “Không mợ thì chợ vẫn đông. Ko mày cũng chả ma nào chết!” nhưng em vẫn chưa muốn... làm ma bây giờ. Ừ, đã là ma làm sao chết đc nữa. Dù sao thì tháng 11 này có 2 điều trọng đại và em ko muốn xấu như ma một tẹo nào!
Mùa vẫn trôi rầm rập qua ngõ nhỏ. Con phố của em ngày trước mỗi bận mưa đều ngập cả vào nhà. Trời vừa ngớt người ta túa ra đường đi kiếm đồ đạc, trẻ con thì được nghịch nước một trận tưng bừng vui lắm còn em chỉ sợ nhất cái ý nghĩ điện dưới nền nhà chập mạch mà cả nhà đang lênh láng nước thôi. Em sợ những lúc tối trời trong cái ko gian ẩm ướt, lội bì bõm...

Có lúc em vẫn tiếc chưa ra đc Hà Nội những ngày thu. Mọi người vẫn bảo Hà Nội đẹp nhất vào mùa này. Những con phố đầy hoa, những cái hồ mênh mang nắng. Vậy mà giờ đây, em thấy mình may khi ko ở Hà Nội mùa này, ko phải trở lại cái cảnh bì bõm trong nhà một lần nữa, vì Hà Nội đang mùa nước nổi. Em cũng chẳng thể lãng đãng với cái nắng cái gió và cái se lạnh trong này được bao lâu, vì em biết ngoài kia đang mùa nước nổi. Thấy người ta đặt nơm bắt cá ngoài đường, buồn mà phải cười. Thấy người giàu cũng khóc, người nghèo càng khóc dữ hơn. Người ta bảo thiên nhiên đang nổi giận, ko có thiên tai nào vô cớ, chẳng có phúc lành nào ko lý do...
"Con đường Hà Nội của em" cũng đang bị chặt bớt cây, chẳng biết mùa gió, mùa bão hay mùa làm nhà, chỉ thấy đi ngang cái khoảng trống hụt hẫng ấy, chênh chao gì đâu... Rồi 1 năm hay nhiều năm nữa, có thể em vẫn gọi đó là con đường Hà Nội nhưng biết đâu chừng là con đường của một Hà Nội mùa nước nổi...

Sunday, August 24, 2008

Đến và đi...

.


Ở HN ko lâu. Đi ko đc nhiều nhưng có những nơi mày mò ra, thinh thích và bảo đảm ko trùng với một du khách nào từng ghé đến.
Lân la trong những ngõ ngách sâu, ngoằn ngoèo. Biết trong phố Cảm Hội, có một bác phó cạo dưới gốc cây hoa sữa, đeo một cái đèn giống hệt đèn... thợ mỏ. Biết cafe Báo cũng có con hẻm nhỏ chạy vô, giông giống Press cafe ở đây. Biết xóm Hà Hồi chỉ nằm trên bản đồ và cái biển tên đường, vì địa chỉ trên mỗi số nhà, nó vẫn đc ghi là Hạ Hồi. Biết trong cái xóm tuy ngắn nhưng loằn ngoằn ấy, có một trường nghiệp vụ du lịch - Khách sạn của Pháp mang tên trường Hoa Sữa, có một KS mang tên Nụ cười (Smile)...

Saturday, August 23, 2008

Hà Nội ngày chia xa :D



.

(còn tiếp...)

Về nhà 3,5 hôm rồi mà giờ mới đụng đc vào máy của mình đc. Cuối cùng thì đã có thể uống thuốc. Cả ngày qua chả dám uống vì sợ uống vào là nằm thẳng cẳng chả làm gì đc. Ngày thứ 2 về nhà muộn, mẹ đã bắt đầu nhăn mặt. Đã về trễ, bị phạt tiền lấy xe muộn, lại còn phải lọc cọc đi tìm chỗ sửa xe. Đúng thật là…

Chân đã bớt nhức rồi, giờ chỉ còn chờ hết mệt thôi. Post lại những tấm ảnh ở Hà Nội. Cả một chặng đường dài, chắc cũng phải tốn ít nhất 1/2h để xem hết được. Toàn chụp cảnh vì lúc nào cũng đi một mình. Đc vài tấm chụp tự động, nhờ đc người chụp hoặc đc chụp giùm lúc đi theo đoàn. Lần nào ra HN cũng có cảm giác cập rập, chẳng đi đc đến đâu. Hi vọng lần sau ra sẽ ko thế nữa!!!

Monday, August 18, 2008

Đêm cuối :D

Đêm nay trăng sáng quá! Đêm cuối cùng ở Hà Nội. Một ngày với những điều kỳ quặc.

Trước tiên là mưa. Cả tuần ra đây, nắng cháy khô cháy khốc, hôm nay lại mưa ầm ã. Thành ra buổi sáng làm việc bị hoãn lại. Ra đền thờ hai bà, trong cái đình nhỏ, ko hiểu sao có một chị cứ đi vòng quanh con rùa đá đội bia hoài mà ko biết chóng mặt. Chị ấy cứ đi, đi mãi, mặc kệ sự hiện diện của mình lẫn đám nhóc đến trú mưa. Đợi đến khi mưa ngớt, đám nhóc đi, mình cũng đi, chị ấy thì vẫn cứ đi vòng quanh con rùa đá, chẳng hiểu để làm gì...

Đội mưa, bò lóp ngóp ra hồ Thiền Quang. May kiếm đc cái ô xinh xắn cũng đỡ, ko thì khéo lết bệnh về nhà vì mưa cứ rỉ rả suốt. Loay hoay chụp chụp. Một ông xe ôm vừa già vừa nham nhở chạy lại: “Nhà báo hả em?” ← làm như cứ chụp ảnh là nhà báo vậy (hay ý ông ấy là chụp ảnh dưới trời mưa ko biết nữa)! Tưởng bảo chỉ chụp cảnh chơi thôi là yên cho, ông ấy cứ rồ máy chạy theo: “Cho anh chụp với!”. “Không, em chỉ thích chụp một mình thôi” và phóng xuống hồ. Mình đi đến đâu là ông ấy rề rà xe theo đến đấy. May quá, có một cặp thật lãng mạn...

Những tưởng đi dạo dưới trời mưa chỉ có những đứa hứng sảng như mình, ai dè hai cô cậu ý đang vô tư đùa giỡn, ko mũ, ko ô. Bắt lại những khoảnh khắc dễ thương đó nhưng dù có zoom từ xa đến đâu, cậu con trai cũng nhận ra có người đang chiếu tướng họ. Đang định quay đi thì dội ngược vì cái lão trên bờ dường như vẫn chưa bỏ ý định bám đuôi. Ko dưng hai em ấy gọi với theo: “Chị ơi, chị chụp hình hả, cho em xem với”. Chị ơi, chị delete cái hình ấy đc ko?" Nói chuyện, thấy hai đứa cũng rất thân thiện. Chàng trai có dung mạo trông có vẻ nhỉnh hơn cô gái. Cả hai đều rất tình cảm với nhau. Là bạn học rồi yêu luôn. Cô bé ấy nhà ở Khâm Thiên, cũng từng vào Nam chơi một lần.

Chưa kịp mừng vì cắt được đuôi ông kia, vừa leo lên đường đã đụng ngay một người chắn trước mặt. Ngẩng mặt lên, đụng ngay câu hỏi cũ xì: “Em là phóng viên hả?”. Vẫn câu trả lời cũ kèm theo “Có gì ko anh?”. - Cho anh làm quen với. Akak. Sau đó là hàng loạt lời chèo kéo: “Anh đi chụp hình với”. Nhà anh gần ngay đây, vào chơi để hết mưa rồi chụp tiếp. Hay đi ăn trưa với anh nhé... Đem cả cảnh hồ Tây, Trúc Bạch ra “dụ dỗ” và cứ một mực xin số điện thoại nhưng mình ko cho. Lẽo đẽo, lẽo đẽo theo mãi chẳng làm sao mà chuồn đc. Đến lúc mình bảo đang đợi bạn (anh ta hiểu nghĩa bạn là người yêu), vậy mà cũng còn “cố” cho đc: “Em cứ cho số anh, lỡ đâu bạn em ko đến...” rồi “Hôm nay em hẹn người yêu rồi thì đi chơi với anh hôm sau vậy...”.

Nhìn biển số xe: 29 – N2 - 425... (Số cuối giữ lại, ai muốn biết vui lòng nhắn tinimg). Lẽ ra thì trông anh ta cũng ko đến nỗi. Nhưng ko chịu đc cái kiểu ra hồ tìm... bạn gái, lại giữa lúc trời mưa, mặc áo mưa lụp xụp nữa chứ! Theo anh ta thì hồ Thiền Quang là nơi dành riêng cho những chàng trai, cô gái còn cô đơn, thất tình hay mới bị bồ bỏ... Thế nên anh ta mới ra đây xem có cô nào dễ thương ko. Akak (lần 2). “Mới bị người yêu bỏ mà đi tìm bạn gái thật chẳng hay chút nào!”. Mình nói vậy rồi mà vẫn hồi đáp: “Không, anh chia tay người yêu được mấy tháng rồi đấy chứ!” thì đúng là... bó tay thật. Năn nỉ lẫn dụ dỗ ko ăn thua, thêm chiêu “lì” bảo: Hay anh cứ đợi ở đây đến 1h rưỡi, nếu người yêu em ko tới thì đi ăn với anh nhé! Mơ à! Mình ngúng ngoẳng bỏ đi và nhân lúc anh ta ko để ý, lẻn vào cái phố cắt ngang Nguyễn Du (lúc ấy mà còn nhớ đc tên cái phố đấy mới là lạ). Thật là xúi quẩy mà! Bực đến nỗi ăn gì cũng chẳng nuốt vô.

Hôm thứ 2 ra đây, đi ăn với chị BT cũng gặp 1 ông gạ gẫm cứ xin số đt rồi rủ đi chơi. Hên mà chị BT “nhắc tuồng” đỡ lời giùm. Đúng là cái số... con rệp!

Nếu ko có 1 vòng HN cùng ĐT thì mình sẽ còn bực dài dài. Đi với mấy người có người yêu rồi thấy yên tâm hẳn. Nhiều mối quan tâm chung nên dễ nói chuyện. Những con đường mát mắt, yên tĩnh. Những khoảng ko rộng rãi, thoáng đãng. Thành cổ. Những ngôi nhà cũ kỹ, mang vẻ gì đó hoang sơ. Trời sau mưa thấy nhẹ hẳn người. Những hồ nước xanh ngắt. Những con đường nghiêng nghiêng quanh co. Những hàng cây xanh mơn man. Có khi đứng sững lại, chỉ để ngây người ngắm xem đó lả loài cây gì. Đôi lúc miên man trên phố Tràng Thi, chỉ bởi 2 chữ: Hà Nội...

Wednesday, August 13, 2008

Chán phở

Ăn phở hoài ngán quá nhưng chưa có thời gian kiếm món khác để ăn, hix. Khuya buổi đầu đến ăn phở, cả đoàn buồn cười khi thấy phở áp chảo mà "bì bõm" nước. Ðã bảo chỉ kêu món gì mình biết như mình mới là "thức thời" mà lại. Tuy nhiên món tự mình ði ăn đầu tiên thì phải là bún chả. "Chênh lệch văn hóa vùng miền" xảy ra ngay lập tức, dù mình đã khéo dòm xem người ta ăn thế nào ðể theo rồi. Chả là bà cụ dọn ra 1 dĩa bún, 1 dĩa rau và 1 bát chả + nước mắm. Chờ hoài ko thấy 1 cái chén khác để ăn thế là đành phải hỏi xin thêm cái bát nhỏ, ấy vậy mà cụ ngỡ ngàng, ko hiểu chuyện gì vì "Ở đây có ai ăn thế đâu!". May có 1 chú ăn cùng bảo thì cô ấy thích thế, mẹ cứ cho cô ấy xin cái bát. Sau đó phán ngay "Cô ấy người Huế" imgnên ăn nhỏ nhẹ và tốn nhiều bát chứ có như mình đâu, mặc cho bà cụ bảo "đến đâu phải theo đó chứ!". Và trong khi mình chẳng nói gì, chỉ cắm cúi ăn thì chú ấy và bà cụ chủ quán cứ thế mà... tranh luận khí thế về văn hóa ẩm thực hai miền. Chẳng hiểu sao chú ấy lại có thiện cảm với cách ăn uống miền Nam, dù cái kiến thức ẩm thực miền Nam của chú ý đã cách đây... hơn 30 năm rồi!!!

Tiếp sau đó là cái màn 3 bữa phở gà tiếp nối phở bò vì mình muốn nhanh, gọn lẹ lại đỡ suy nghĩ. Vài người khác cùng "cảnh ngộ" với mình thì bảo "chán phở thèm cơm" mà chẳng biết ăn cơm ở đâu cho đc. Riêng trưa nay có bữa cơm đậm chất Bắc ở Ba Vì. Hi vọng mấy ngày tới sẽ đi đc xa hơn và tìm ra cái gì đó hay ho hơn...

Quanh quẩn chưa đi đc đến đâu. Chị hẹn một ngày lên Sóc Sơn chơi sẵn xem mặt chị dâu luôn mà ko biết có sắp xếp đc ko nữa. Nóng và mệt + buồn ngủ nhưng bài thì đang đợi...

Tuesday, August 12, 2008

Come back to Ha Noi

Hà Nội nóng. May mà mình đem toàn quần áo mát.

Trở lại Hà Nội lần này cứ sao sao. Đến lúc đêm, mãi gần 2h mới ngủ. Chưa đến 7h đã phải lết dậy. Mắt cứ đơ đơ, ngủ cũng ko đc mà thức cũng ko xong. Đúng là bi kịch!img

Hà Nội khói bụi. Chẳng thua gì TP.HCM. Hết Nam Sài Gòn, giờ đến Nam Thăng Long. Lúc nào đoàn đi cũng có mỗi mình mình con gái, chả "tám" đc với ai. Thế nên gặp chị Huê thì rất là vui mừng, như là đã quen thân từ trước đó. Chị ấy xinh hơn mình tưởng, nghe chị Cua kể cứ nghĩ chị ấy phải béo ú hơn nhiềuimg.

Hà Nội khác. Khác nhiều so với hồi mình ra. Trí nhớ hồi ấy chẳng giúp gì đc bây giờ. Lạ quá, chả thấy đói. Ăn cũng đc, ko cũng chả sao. Lang thang vậy. Nhà bác tận Thường Tín mà anh bảo chỉ có 10 km thôiimg. Thế thì chả chắc đến đc.

Hà Nội đang mùa sấu, chị Huê bảo vậy. Thôi sẽ ké 2kg đem vào chia cho mỗi người... 1 trái vậyimg. Còn ông Toàn (03) sẽ múc nước hồ Gươm đem vô cho hài lòngimg.

Việc đầu tiên mình làm khi bước ra ngoài là... tìm cho đc 1 quán net. Đang trong 1 cái phố gọi là Cẩm Hội (nghe lạ hoắc), gần Lò Đúc...

Hạnh phúc

* Hạnh phúc = Trao đổi + chia sẻ + kết nối yêu thương = My name. Nếu hạnh phúc đơn giản chỉ là những nụ cười, tôi muốn níu mãi những nụ cười bất tận, cùng bạn bè, gia đình và những người tôi yêu thương!
* Cuộc đời chỉ có một, mong muốn tình yêu cũng có 1 nhưng lại có duyên với... số 2 ^^.