Blast

Có một cầu vồng vô tình bắc ngang qua. Hai ta muốn qua nhưng vô tình lần lữa. Lỡ một lần rồi thêm một lần nữa...


Sunday, March 4, 2007

Nguyên tiêu (March 04, 2007)

Tết Nguyên tiêu. Trăng tròn, đẹp. Gió lùa lạnh dã man. Cứ tưởng như là cái sảnh C của trường mình hút hết gió của TP này vào ko =. Cái tật ham vui của Bá làm mình cũng bị kéo lây theo. Khổ nỗi tìm một nơi gửi xe ở ttâm TP mùa lễ hội đúng thật trần ai. Toát mồ hôi, nhích từng cm một lên, chen cả 15' mới gửi đc cái xe. Vào hội xem. Gần 10h mà thấy càng nhộn nhịp hơn chứ ko giảm đi chút nào. Xem đc vài gian: Đấu vật, cờ vây, biểu diễn Hồ Quảng… & ẩm thực. Giẫm lên chân vài anh (may mình ko mang giày cao gót nên họ vẫn còn cười đc - dù méo xẹo!), bị vài anh nhìn như sinh vật lạ khi ngơ ngác "Ủa, cái này cờ tướng mà!" vì rõ ràng thấy họ chơi cờ tướng trong khu có bảng đề Biểu diễn Hồ Quảng. Nghe đc 1 câu nói "Trời ơi, chị giàu quá rồi còn làm chi cho mệt. Nghỉ. Đi chơi, đi khiêu vũ cho sướng!" -> cũng là một quan niệm sống vậy!

Có n` cái để ngó nghiêng. Trông qua có khi thấy nó còn to hơn cả tết Nguyên Đán ấy chứ! Ra về khi đã tàn cuộc thực sự. Đèn đóm tắt hết trơn. Ngang qua ngã tư NKKN - ND mới fát hiện ra một chỗ giữ xe... miễn fí vô cùng thoáng đãngimg. Hôm trước mình đã thấy ngay trước dinh TN rồi, có điều giờ ng` ta chuyển sang chỗ khác mà ko biết! Lần đầu tiên mình thấy BTC một ngày hội "hay" vậy, ngay ttâm Q.1, ko n~ có sắp xếp chỗ giữ xe mà còn giữ miễn fí nữa chứ! Chỉ tiếc là ko chỉ dẫn đầy đủ thôi!

Những môn học mới (March 04, 2007)

Mấy hôm nay mình bỏ bê blog quá! Hơi có xiu xíu vấn đề. Giữa vui và buồn, người ta vẫn gọi là… lưng tưng. Tuần đầu tiên đi học trở lại, ko có cảm giác trở lại sau Tết, có lẽ là vì chuyến đi. Điểm thi có vài môn, chưa out nhưng cứ làng tàng, ghét nhất mấy con điểm này, thà rớt, buồn chút nhưng có cơ hội cải thiện! Bắt đầu n~ môn học mới. PR. Ko ngờ trong 2 cuốn giáo trình, lại có 1 cuốn mình có sẵn nhờ lúc trước chị cho photo. Cô dạy ko đến nỗi chán lắm (ngày đầu tiên nên chỉ mới thấy vậy!), có điều giọng đều đều như… ru ngủ! Môn học hay mà chỉ có vài buổi học, đúng là đi máy bay… xem hoa. Hi vọng vào lời hứa làm dự án thực tế khá hấp dẫn của cô!

Văn học fương Đông. Đúng nghĩa một ngày rưỡi ko hề chợp mắt. Càng thức đêm càng thấy đêm ngắn gì đâu! Lạ là sau chừng ấy mệt mỏi, mình ko gục lên gục xuống trong 6 tiết chiều của thầy, fục mình ghêimg! Có lẽ hào hứng, ngưỡng mộ thầy từ đầu. Một trong những môn học hiếm hoi, mình đến sớm ngay từ buổi học đầu. Thầy vui tính, thoải mái. Chẳng điểm danh, cũng chẳng càu nhàu khó chịu với đám sv tai nghe giảng mà miệng nhóp nhép tiêu thụ tùm lum thứ "hậu Tết", đặc sản của đủ miềnimg. Ngồi ngay "ổ" tướng cướp, có lúc đã tưởng cả lũ sắp bị đuổi ra tới nơi vì nhảy lên, nhào xuống! Mất một giờ để giới thiệu. Thích câu nói của thầy, đại ý làm gì có từ nào có một nghĩa chính xác. Ngôn ngữ là do cách hiểu của mỗi người quy định đấy thôi! Thầy kể chuyện về bữa tiệc thơ ở thành Vinh, về n~ cử nhân ngữ văn mà khi thầy đọc một câu thơ vẫn cứ ngẩn tò te ko biết tác giả là ai. Chẳng hạn như câu... "Sống như mặc áo, chết như cởi quần" img(Trần Thánh Tông). "Mà thơ có phải của vô danh tiểu tốt đâu, toàn cây đại thụ cả đấy! Thế mà cũng là cử nhân ngữ văn của ĐH KHXH & NV cơ đấy!" -> Ôi, cử nhân thì có fải là "trùm" gì đâu, nếu biết hết thì ng` ta đã chẳng cần học, học nữa, học mãi rồi. Thầy cũng fải tốn bao năm mới biết đc nhiêu đó còn gìimg! Học mấy bài nổi tiếng của n~ tên tuổi nổi tiếng thôi đã hụt hơi rồi huống gì học hết cả cuộc đời ng` ta!

Dù sao thì rất thích nghe n~ câu chuyện, n~ quan niệm của thầy, thành ra dù mệt vẫn cứ tỉnh như sáo. Nhờ thầy mà đc đi xem Ngày thơ VN. Tiếc là chỉ đi đc giữa trưa. T7 mà xếp lịch tới… 12 tiết (may hôm qua ko học hết). Thấy đc n~ gương mặt thơ hay hay. Khác hơn nhiều so với mình tưởng tượng. Toàn dân báo với mỹ thuật. Sống cơm làng báo, hít thở không khí làng văn <- có lẽ phương châm này hợp với nhiều người! Muốn chiều tối đi xem tiếp nhưng hết vé rồi. Gặp thầy trong "vườn thơ", P. tính chạy theo xin tiếp nhưng đuổi ko kịp. Chị T. bảo chắc chỉ có trường mình với dân SP mới thích đi xem n~ ctrình này!!!

Ngồi kế bà bói H. Bà fán Hà có đến n~… 2 đời chồng & 3 đứa conimg. Còn mình… sướng, yêu & lấy có 1 ng` thôiimg! Đâu chừng trước năm 30 tuổi. Tụi nó vẫn bảo A, hóa ra cũng có ng` chịu lấy mày! Thêm 1 chi tiết thú vị, có ng` iu mình tới tận khi mình lên xe bông mới thôi. Ai mà cảm động dữ vậy ta?!img

Wednesday, February 28, 2007

Yêu (February 28, 2007)

YÊU



Thì yêu

Cứ biết là yêu

Yêu đâu cần phải nói nhiều hả anh

Ngẩn ngơ một ngọn gió lành

Rồi đem thương nhớ

Tròng trành giữa khuya


Én đâu cứ đảo gọi mùa

Lòng đang trống

…bỗng gió lùa yêu thương

Gió đâu là gió vô duyên

Thoáng qua rồi để đêm trường lặng không

Ai gieo chi sợi chỉ hồng

Ai gom than mụi thổi bùng lửa lên

Ai đem hoa kết tơ duyên

Để ai ôm trọn một miền liêu xiêu...


Thì yêu

Vẫn biết là yêu

Cớ sao tự cấm cản nhiều

Rồi đau?

Tuesday, February 27, 2007

Một bài báo (February 27, 2007)

Tranh thủ đọc bài báo từng đc "giới thiệu từ xa" hồi mùng 2 Tết. Khá hoành tráng (Mình ko nghĩ là nó hay, chỉ hoành tráng thôi!), 2 trang khổ A3 với hình bìa to oành. Ko hiểu sao ko có cảm giác ghen tị như bình thường mình vẫn gặp mỗi lần đọc thấy một ai đó thành đạt! Ng` quen hay là vì lờ mờ hiểu sự thành đạt ấy nhờ đâu?

Chỉ có vài điều ko thật lắm. Mình cũng từng viết về nhân vật rồi fai ko ta? Ko đến nỗi chói tai, chỉ là cảm nhận. Như cái hồi n~ ng` trong cuộc đọc tự truyện Lê Vân ấy… Ng` trong cuộc sẽ có cái nhìn khác hơn!

Chắc ko đến nỗi là bài lăng-xê, ng` ta cũng đoạt danh hiệu này, huy chương kia chứ bộ! Có lẽ mình nên công bằng hơn, có lẽ mình nên tự hào??

Ngày đầu năm (February 26, 2007)

Về nhà. Tiếp Toàn & bạn, thêm cả C. Ko hiểu sao Toàn lại vấp fai cái "huông" của anh D. dạo nào: ra về với cái xe bị bể bánh! Ngày trước, tuần nào đến nhà mình anh D cũng fai dắt bộ về! Bình, bạn Toàn nếu ko cam đoan nói thật thì có "quánh chết" mình cũng ko tin nó là dân Long An chính gốc, vì rõ ràng tên ấy nói đặc sệt giọng Bắc. Nó lại bảo mình nói giọng còn "Long An" hơn cả dân Long Animg. Mình vẫn ổn, cho tới ngày hôm nay, ko như T & C lo sẽ nằm bẹp dí! Sáng qua bỏ cả học để tổng kết đống đồ đạc. Trưa 6 tiết. Ko ngờ mọi người vô sớm & chăm chỉ vậy! Tất bật lại rồi. Chưa có thời gian để kể lại n~ gì mình trải wa cùng chị!

Cô T kể chuyện tình thay cho lì xì. Khi "nhiệt huyết" đã qua đi, cách kể chuyện của cô cũng khác, ko sôi nổi, ưu tư, đầy tâm trạng như hồi 2 năm trước nữa. Tự nhiên hơi chột dạ khi nghe đoạn cuối, tất nhiên có khác hơn cái hồi cô băn khoăn giữa hai N` vì giờ đây cô đã nhận mình đang hạnh phúc mà. Có khi nào mình cũng thế ko ta, đi rong ruổi khắp nơi rồi trở lại với "cái máng lợn cũ nhà mình" như côimg? Thấy thú vị điều mình chưa biết, bài đầu tiên của cô là trên SGGP, bài đầu tiên của mình cũng vậy, lâu quá rồi, 3 năm rồi nhỉimg! Đó ko fai là bài duy nhất mình ko chịu đi nhận NB. Có ai "khờ" như mình ko ta? Cô bảo n~ ai "hiền hiền" thì ko làm báo đc! Mà cô cũng hơi quá. Nghe cô diễn tả chắc chẳng anh nào dám rớ tới dân báo thật sự, gì mà cứ khủng khiếp, man mát, tưng tửng, ăn nhậu với ko bình thường ko à!img Nhưng nhậu thì... có và sợ thật. Tên H1. thì từ giao thừa tới mùng 5, mở mắt dậy hỏi "Mẹ ơi, hôm nay mùng mấy?", cứ coi như nó con trai, dân miền núi ko nói nhiều. Nhưng H2. thì... mình nghĩ là nó... nghiện rượuimg. Gì mà cứ XO, Voska, Whisky... từ mùng 1 tới mùng 9. Hình như ba mẹ nó hơi chiều cô con gái thái quá rồi. Uống gì mà mấy đứa con trai ngăn cũng ko dc. img

Cứ nghe chuyện của n~ N` như cô tự nhiên thấy mình nhỏ bé quá, chưa làm đc gì cả. Nhiều dự định nhưng mình ko gọi nó là mục tiêu.

Friday, February 23, 2007

Truoc ngay roi Hue (23/2/2007)



Dang o Hueimg. Trua mai bat dau hanh trinh ve nha nhung cung~ fai ve lai qua Hoi An roi Nha Trang da~. Bao nhieu nguoi nhan tin “de doa”. Co’ le chinh minh cung ko ngo` (hay ko chuan bi tam ly?) la` chuyen di lai keo dai den vayimg! Hi`nh nhu day la` lan “di bui” lau nhat cua mi`nh (neu ko tinh dot ve que nam roi). Khiep! Nguoi ta di hoc, di lam ca roi, hai chi em van con long nhong o Hue. Chua lan nao di nhieu den vay. Nhieu thu vi. Nhieu kham fa. Nhieu ky niem cuoi ru ruoi, met ra roi ma chi hai chi em moi hieu. Se~ ko quen noi hai tu “Kim Dai” (cua ngay hom nayimg)! Con bao nhieu viec, bao nhieu cai hen voi ban be`. Tu nhien bi Toa`n doi ho, ho Hu'a! Nhung mi`nh co hua le`o dau. Chac chan se con du suc tiep ban Toan ngay trong chieu to^i ve to'i ma`. Du` sao cung vui vi`nhung tin nhan do'! Ve dung chieu to^i mung 9 va mung 10 di hoc lai. Chip! Chip! (Khiep! Khiep!img)

Chu' thich anh: Chua` Thien Mu nhin ra song Huong

Ngo^ dong (February 23, 2007)



Ngô đồng nhất diệp lạc. Thiên hạ cộng tri thu!

Anh chup cay ngo dong ben dien Tha'i Hoa`, Tu Cam Thanh (Hue).

Nang no^i ca buoi troi moi tim dc no. De chup lai cang do mo hoi soi nuoc mat hon! Nghe danh, thich cay ngo dong tu rat lau roi, mot fan nho cau tho ay thoi thu'c nua, gio moi biet matimg. Tiec la ko fai mua cay ngo dong ra hoa...

Hạnh phúc

* Hạnh phúc = Trao đổi + chia sẻ + kết nối yêu thương = My name. Nếu hạnh phúc đơn giản chỉ là những nụ cười, tôi muốn níu mãi những nụ cười bất tận, cùng bạn bè, gia đình và những người tôi yêu thương!
* Cuộc đời chỉ có một, mong muốn tình yêu cũng có 1 nhưng lại có duyên với... số 2 ^^.