Những giấc mơ. Rượt đuổi. Trốn chạy. Một ko gian chật hẹp, sâu hun hút. Có cảm giác bức bối. Ngộp thở. Cựa mình ko đc trong nửa mét chiều ngang... Ko có ai bên cạnh. Có chút gì đấy như là hoảng loạn...
Ko hiểu sao cứ lặp lại những điều này trong giấc mơ gần đây. Hệt như những ngày học lớp 4. Sợ những giấc mơ ám ảnh thành mộng mị, mộng du suốt một thời gian dài!
Tỉnh lại, thấy mình vẫn cuộn tròn trong chăn ấm. Tiếng điện thoại tít tít báo cuộc nhá máy của đứa bạn, 12 rưỡi đêm vẫn hóng gió ở... cầu Thủ Thiêm. Lời nhắn nhủ đi ngủ sớm của cô bạn về nhà lúc 0 giờ. Một ngày chạy tới chạy lui cùng những người bạn.
Một tin nhắn, số lạ hoắc: "Có những sự vô tâm gây mất đi tình cảm. Nhưng cũng có thể vì thế mà tình cảm đong đầy khi người ta thú nhận sự vô tâm. Biết nói gì với bạn bây giờ! Mọi cái đều có lý do riêng của nó! Chỉ mong những giá trị bền vững sẽ vượt lên và xua tan những gì ta ko mong muốn nhắc tới dù nó thật sự cần phải nói lên" làm mình chột dạ. Hình như là đang trách móc, có thể đôi lúc mình vô tâm thật! Nhưng rồi: "Trời ơi, tôi đang thú tội đấy... Bạn biết tôi chứ...". Là "ông già" Toàn, lâu ngày ko gặp. Một thời gian dài cũng chẳng nghe tin tức gì. Mới trở lại từ Hà Nội, có ghé ra xứ Thanh, nhớ mài mại quê mình nhưng chẳng biết chính xác nơi nào nên vẫn cứ tò mò. "Tui nhớ mấy bà quá!". Ừ, nhớ CC, muốn về CC, trèo cây, nằm ngủ và nhớ là vẫn chưa ra ruộng nhà ông ấy lần nào!
Đêm qua gió lạnh. Trời như mùa đông...
Ko hiểu sao cứ lặp lại những điều này trong giấc mơ gần đây. Hệt như những ngày học lớp 4. Sợ những giấc mơ ám ảnh thành mộng mị, mộng du suốt một thời gian dài!
Tỉnh lại, thấy mình vẫn cuộn tròn trong chăn ấm. Tiếng điện thoại tít tít báo cuộc nhá máy của đứa bạn, 12 rưỡi đêm vẫn hóng gió ở... cầu Thủ Thiêm. Lời nhắn nhủ đi ngủ sớm của cô bạn về nhà lúc 0 giờ. Một ngày chạy tới chạy lui cùng những người bạn.
Một tin nhắn, số lạ hoắc: "Có những sự vô tâm gây mất đi tình cảm. Nhưng cũng có thể vì thế mà tình cảm đong đầy khi người ta thú nhận sự vô tâm. Biết nói gì với bạn bây giờ! Mọi cái đều có lý do riêng của nó! Chỉ mong những giá trị bền vững sẽ vượt lên và xua tan những gì ta ko mong muốn nhắc tới dù nó thật sự cần phải nói lên" làm mình chột dạ. Hình như là đang trách móc, có thể đôi lúc mình vô tâm thật! Nhưng rồi: "Trời ơi, tôi đang thú tội đấy... Bạn biết tôi chứ...". Là "ông già" Toàn, lâu ngày ko gặp. Một thời gian dài cũng chẳng nghe tin tức gì. Mới trở lại từ Hà Nội, có ghé ra xứ Thanh, nhớ mài mại quê mình nhưng chẳng biết chính xác nơi nào nên vẫn cứ tò mò. "Tui nhớ mấy bà quá!". Ừ, nhớ CC, muốn về CC, trèo cây, nằm ngủ và nhớ là vẫn chưa ra ruộng nhà ông ấy lần nào!
Đêm qua gió lạnh. Trời như mùa đông...
cám ơn hạnh nhé,nhưng tò mò chút nhé!!Hình anh nào trên blog của H thế, tui nhìn wen wen(1 trong 4 tấm hình trên avatar blog đó)
ReplyDeletechuyện của m khó hiểu nhỉ???
ReplyDelete